Tiêu Chuẩn Phong Giáo Sư, Phó Giáo Sư [Only registered and activated users can see links. ]Một bạn trẻ hỏi tôi về tiêu chuẩn phong GS/PGS ở VN và ở nước ngoài. Ở Việt Nam, có các văn bản chi tiết về các điều kiện để được phong PGS/GS, do Hội đồng xét duyệt chức danh GS/PGS ban hành. Chắc là có thể tìm đọc trên trang web của Bộ GD hoặc trên báo điện tử nào đó. Tôi có từng đọc và phát biểu ý kiến về các điều kiện này (một số điều kiện tôi thấy thừa và một số điều kiên tôi thấy thiếu, hệ quả là có những người theo tôi đáng được phong PGS/GS rồi thì chưa được phong trong khi có những người theo tôi có trình độ và triển vọng đóng góp thấp hơn thì được phong). Đại loại có mấy yếu tố:
- Số điểm công trình phải đạt bao nhiêu đó (sách, bài báo khoa học tính thành điểm theo bảng điểm nào đó — bảng điểm này chưa thể hiện chính xác chất lượng / giá trị các công trình)
- Phải có sách chuyên khảo ?
- Phải từng hướng dẫn bao nhiêu NCS hay SV cao học
- Phải từng làm chủ nhiệm bao nhiêu đề tài khoa học cấp nào đó
- Phải có bao nhiêu năm thâm niên
- Phải có trình đô tiếng Anh (hôi đồng có kiểm tra tiếng Anh của các ứng cử viên — tuy nhiên tôi có nghe anecdote về chuyện bản thân một số “kiểm tra viên” có trình độ tiếng Anh khá hạn chế, nói “không ai hiểu”)
- Phải có bằng chính trị cao cấp đối với GS ?! (tôi không nhớ, hồi trước hình như bắt buộc nay thì không bắt buộc nữa).
Một trong các sự khác biệt lớn giữa VN và hầu hết các nước phương Tây, là ở VN các GS/PGS được “phong tại chỗ”, tức là vẫn ngồi chỗ đó, xin “lên chức” thành PGS/GS thôi, chứ không cần phải đợi trường có suất GS/PGS. Trong khi đó ở phương Tây chủ yếu là tuyển PGS/GS tưc là khi có 1 suất PGS/GS ở một chỗ cụ thể nào đó, thì phải công bô tuyển việc, và nói chung sẽ có nhiều ứng cử viên xin việc vào công việc đó, việc tuyển GS/PGS là một kiểu tuyển việc (trong đó có thể có những mặc cả về lương và điều kiện làm việc, tùy từng nơi). Việc tuyển PGS/GS ở phương Tây chủ yếu là từng khoa một tự tuyển cho mình (chứ không do hội đồng trung ương quyết định như ở VN), tuy rằng có những nơi (ví dụ như Pháp) chức GS là một chức vụ nhà nước (trường tuyển, nhưng được nhà nước công nhận — phong GS ở Pháp là do tổng thống ký quyết định)
Về nguyên tắc chung, một hội đồng xét tuyển GS/PGS ở phương Tây (khi có suất để tuyển) sẽ chú ý đến các yếu tố sau của các ứng cử viên:
- Yếu tố khoa học. Quan trọng nhất là *chất lượng* chứ không phải số lượng. Tuy hiện nay nhiều nơi có xu hướng chạy theo số lượng, bị sức ép lớn về chuyện “đẻ” ra bài báo liên tục (hệ quả là rất nhiều bài báo thuộc loại “tốn giấy mực”),và kể cả các GS cũng bị lôi vào guồng này (muốn xin các tài trợ khoa học, thì cứ thỉnh thoảng lại phải viết báo cáo hay dự án, mà trong các báo cáo đó phải trình được mấy bài báo mới thì mới dễ xin tiền), nhưng cuối cùng khi xét GS người ta vẫn đặt câu hỏi “có công trình gì có giá trị lớn không ?”. Không hề có qui định là phải có bao nhiêu bài báo như ở VN, tuy tất nhiên có positive correlation giữa số bài báo và productivity trong khoa học, nên số lượng vẫn được đem ra làm argument trong các hội đồng tuyển việc (nhưng ngoài số lượng còn có các argument về chất lượng được tính đến). Để tăng yếu tố khách quan, hội đồng tuyển việc hoặc xét promotion ở nhiều nơi có mời các chuyên gia bên ngoài vào đánh giá chất lượng khoa học của các ứng cử viên.
- Yếu tố “thích nghi”. Khi tuyển việc, người ta không tuyển “hồ sơ” mà là tuyển “đồng nghiệp”. Tức là ngoài vấn đề trình độ, còn vấn đề “con người”. Nếu nhiều đức tính xấu (ví dụ như không coi SV ra gì, nói không ai hiểu, không hề quan tâm tới sinh hoạt của khoa, từng mang tiếng xấu về đạo đức, v.v.) thì người ta cũng không muốn tuyển. Tôi biết có những người thuộc loại giỏi về khoa học nhưng xin làm GS trong nhiều năm không nơi nào nhận, vì mang tiếng xấu trong việc dạy học. Có những người nhìn hồ sơ thì rất hay, nhưng khi gặp trực tiếp thì hội đồng tuyển nản chí ngay, vì những người đó “shoot themselves in the foot”. Attitude là vấn đề rất quan trọng. Có một số suất kiểu “researcher” hay “research professor”, mà yếu tố “thích nghi” này được giảm nhẹ hơn, và người ta xét theo hồ sơ là chính. Những ai giỏi chuyên môn nhưng có “yếu điểm” về quan hệ xã hôi thì làm GS/PGS theo nghĩa “thông thường” có thể không hợp, mà sẽ hợp hơn với những công việc thiên về nghiên cứu như vậy.
- Có những khi người ta tuyển PG/PGS cho những chuyên ngành hẹp cụ thể, khi đó chỉ có những người trong chuyên ngành hẹp đó mới nên xin vào. Nhưng cũng có nhiều khi chuyên ngành để mở, rất rộng.
Những cái người ta không đòi hỏi như ở VN:
- Không đòi hỏi thâm niên. Nếu giỏi đặc biệt, thì có thể 25 tuổi cũng thành GS. Loại quãng 30-40 tuổi được thành GS khá nhiều. Tuổi trung bình thành GS ở Pháp trong khoa học tự nhiên là quãng 42 theo tôi nhớ. Ngược lại với VN, khi đã ngoài 50 tuổi ở phương Tây mà mới đi xin làm GS (không kể những người đã là GS hay có chức vụ khác cao rồi muốn chuyển viêc) thì khá là khó, bởi vì thường nếu là người giỏi thì đã được thành GS từ trước 50 rồi.
- Không đòi hỏi phải từng hướng dẫn NCS, không đòi hỏi phải có sách, không đòi hỏi phải từng làm chủ đề tài khoa học cấp này nọ …
- Về mặt ngoại ngữ, vấn đề nói chung không đặt ra, không ai đi kiểm tra “trình độ ngoại ngữ”. Hầu hết mọi người bên Tây trong khoa học đều nói tiếng Anh, vì đi hội nghị thì ngôn ngữ giao tiếp chủ yếu là tiếng Anh. (Kể cả khi tôi báo cáo tại Paris cũng có khi phải nói tiếng Anh). Nếu xin làm GS/PGS ở Đức thì chắc là phải biết tiếng Đức, ở Pháp thì phải biết tiếng Pháp (điều này không hiển nhiên — có đến gần 1/2 số ứng cử viên ở Pháp trong ngành toán là người nước ngoài; họ nói chung đều nói tiếng Anh OK, nhưng có những người nói tiếng Pháp không đủ tốt để có thể dạy học ở Pháp, những trường hợp như thế sẽ khó được nhận). Ở Thụy Điển hay Hà Lan có khi chỉ cần biết tiếng Anh (không cần biết tiếng bản địa) vẫn được tuyển việc.
Đi vào chi tiết hơn, thì hệ thống ở các nước khác nhau có nhiều điểm khác nhau, bản thân tên gọi các chức vụ cũng khác nhau. Tôi không nhớ nổi hết các tên gọi và so sánh tương đương giữa các nơi: prof, reader, lecturer, prof. catedratico, prof. ordinario, prof. extraordinario, prof. titulaire, privatdozent, maitre d’enseignement et de recherche, maitre de conférences, v.v., tuy rằng đại loại nơi nào cũng có thể chia làm vài mức: cao (tương đương full prof.), trung bình (tương đương assoc. prof.), thấp (như assistant prof.), không kể post-doc và phụ giảng.
Muốn xin làm GS hay PGS ở nước nào thì phải tìm hiểu thêm các đặc điểm của nước đó. Chẳng hạn ở Mỹ, việc nhiều tuổi không phải là vấn đề khi đi xin việc (thậm chí luật của Mỹ cấm employer hỏi tuổi candidate), trong khi ở Pháp thì ngược lại, khi làm hồ sơ phải bắt buộc khai ngày sinh, và hội đồng khi “đấu đá nhau” (vì trong hội đồng sẽ có nhiều ý kiến khác nhau,có người ủng hộ ứng cử viên này người ủng hộ ứng cử viên khác), chuyện tuổi tác là một điểm rất quan trọng hay được lôi ra làm argument (với hồ sơ khoa học tương đương, ai trẻ hơn sẽ lợi thế hơn nhiều).
Tối thiểu nói chung phải có bằng PhD để xin làm PGS. Hệ thống một số nước châu Âu còn có bằng Habilitation (ở Pháp muốn xin làm GS phải có Habilitation, tuy nhiên qui định này không áp dụng với ứng cử viên nước ngoài). Ngoài ra còn có những qui định về điều kiện tối thiểu, ví dụ như ở Pháp phải có “qualification” do hội đồng trung ương cấp là điều kiện tối thiểu để xin GS/PGS các nơi (để có cái “qualification” đó dễ hơn nhiều so với để được tuyển thực sự, vì nó chỉ là điều kiện cần chứ không phải điều kiện đủ — tức là hội đồng trung ương chỉ từ chối qualification cho những trường hợp “hiển nhiên không đủ khả năng”). Ở bên Italia thì trong quá trình tuyển việc ở 1 cấp nào đó (có lẽ tương đương PGS) có cả thi viết!
Việc đánh giá hồ sơ khoa học bao giờ cũng có yếu tố chủ quan (không thể có đánh giá hoàn toàn khách quan). Bởi vây cũng có những yếu tố may rủi khi xin GS/PGS. Ai có “ô to” (tức là có mấy ông có uy to trong khoa học thích mình, và viết thư / gọi điện giới thiệu nhiệt tình) thì tất nhiên sẽ thuận lợi hơn là những ai về khả năng và đóng góp khoa học không kém gì nhưng ít may mắn hơn, “ô” không to bằng.
[Only registered and activated users can see links. ]
April 21st, 2010 12:32 am Education, Tiếng Việt Leave a comment
Tình cờ tôi được biết có blog của chị Vũ Thị Phương Anh (giảng viên đại học) về giáo dục, có rất nhiều thông tin thú vị:
[Only registered and activated users can see links. ]
Blog của anh Nguyễn Văn Tuấn cũng có một phần khá to dành cho giáo dục:
[Only registered and activated users can see links. ]
Tôi phải lưu lại các địa chỉ để làm nguồn tham khảo tin tức cho một số phân tích về triết lý giáo dục. Nếu ai có địa chỉ nào hay về giáo dục xin gửi đến. Xin cảm ơn trước.
Tiêu chuẩn phong PGS/GS ở VN và ở nước ngoài ?
April 20th, 2010 8:22 pm Science&Research, Tiếng Việt 1 comment
Bác haichit với Đa tình kiếm khách một tay thắt cà vạt, một tay đánh người ghê quá. Theo em hiểu thì bạn MeNam muốn nói là yêu cầu về chứng chỉ ngoại ngữ là thừa, chứ không phải là việc biết ngoại ngữ là thừa. Chẳng hạn, cũng có thể nói các ứng cử viên giáo sư cần là người không phải đang bị truy nã hình sự, nhưng việc yêu cầu giấy chứng nhận từ cơ quan công an là không cần thiết, bởi vì họ đang sống hợp pháp có nghĩa là không bị truy nã. Về ngoại ngữ thì việc có bài báo công bố được ở tạp chí quốc tế (trong 1 list nào đó - cái này nên quy định) là đã ok rồi.
Trong các quy định có 1 sự nhập nhằng giữa yêu cầu và cách kiểm tra. Xã hội văn minh thì cách kiểm tra tinh giản và tế nhị, chứ không phải ngược lại.
1) Trong tình trạng ở VN hiện nay thì việc nhà nước xét phong GS/PGS là tốt hơn để các trường tự phong. Nhưng tiêu chí nên minh bạch và đơn giản. Khi đó các chức danh GS/PGS có thể xem như 1 kiểu bằng PhD, giúp những người này dễ kiếm việc làm/cải thiện phúc lợi ở các cơ quan tuyển dụng.
2) Nên thay chặn trên về số lượng bằng chặn dưới về chất lượng. Thay vì nghĩ có thể cải thiện chất lượng đội ngũ GS bằng cách mỗi năm phong 2 người (cùng lúc với việc than thở thiếu đội ngũ), có thể nghĩ tới việc đặc ra các tiêu chí tối thiểu về chất lượng, và phong cho tất cả những ai đạt yêu cầu.
3) Vì mỗi ngành có văn hoá khác nhau, nên cần có hội đồng xét PG/PGS cho từng ngành. Tuy nhiên, việc của hội đồng là định ra các tiêu chí để xét phong chứ không phải là trực tiếp xét từng người bằng cách bỏ phiếu. Các yêu cầu nên minh bạch để mỗi ứng cử viên đều tính được mình có meet các yêu cầu hay không.
4) Để list ra các tiêu chí thích hợp thì cần xem chức năng của GS/PGS là làm gì. Ở đây ta giả sử chức năng chính của GS/PGS là nghiên cứu và giảng dạy. Một số tiêu chí như thâm niên công tác hoàn toàn không có motivation gì từ các chức năng này thì nên loại bỏ. Các tiêu chí cần làm cho người "đáng tuyển" cảm thấy dễ dàng, và người "đáng loại" cảm thấy khó khăn, hơn là ngược lại. Chẳng hạn hiện nay việc nghiên cứu đang yếu, thế thì cần khuyến khích người có khả năng nghiên cứu, và các tiêu chí nên nhấn mạnh vào nghiên cứu, làm sao để những người nghiên cứu xuất sắc có thể đạt yêu cầu một cách dễ dàng, trong khi người không có khả năng nghiên cứu thì rất khó đạt yêu cầu. Tiêu chí hiện nay có vẻ làm ngược lại.
Lấy ví dụ về ngành Toán. Xin thử đề nghị một cách xét như sau: bỏ qua những yếu tố khác, chỉ xét yếu tố nghiên cứu, trong đó khuyến khích việc công bố bài báo khoa học, đặc biệt trên các tạp chí có uy tín. Nên có một cách tính điểm minh bạch để mỗi người đều tự tính điểm được cho mình, khi đó chỉ cần cut-off minimum là được tiêu chí xét tuyển. Chẳng hạn:
I. Hướng dẫn nghiên cứu sinh: Hướng dẫn 1 Thạc sĩ = 0.5 điểm, 1 NCS tiến sĩ= 1 điểm, nhưng tối đa 3 điểm cho phần này (tránh tình trạng con số tiến ra infinity).
II. Bài báo khoa học: Các tạp chí có thể chia làm nhiều loại theo mức độ uy tín giảm dần:
- A là "top journals" gồm 10 (hay 20) tạp chí hàng đầu do Hội đồng xét GS/PGS quyết định; 1 bài ở A = 10 điểm.
- B là các tạp chí ngoài A nhưng thuộc danh mục SCI; 1 bài ở B = 4 điểm.
- C là các tạp chí ngoài SCI nhưng thuộc SCIE, 1 bài ở C = 2 điểm.
- D là các tạp chí được Mathscinet review nhưng ngoài SCIE, 1 bài ở D = 1 điểm, nhưng tối đa 3 điểm cho dạng này.
(Nếu đồng hướng dẫn hay đồng tác giả thì chia đều theo số người)
Bây giờ giả sử yêu cầu 1 PGS thì có >= 9 điểm, và 1 GS thì có >= 20 điểm. Vì 9>3+3 nên để được PGS thì ít nhất phải có bài trên SCIE (2 bài SCIE, hoặc 1 bài SCI).
Thử tưởng tượng 1 người bình thường, tốt nghiệp PhD năm 30 tuổi. Giả sử trong các năm đầu mỗi năm anh ra được 1 bài trên tạp chí hạng D, sau đó 2 năm ra được 1 bài hạng C. Thì sẽ mất chừng 9 năm để thành PGS (nếu tính phần hướng dẫn NCS và tính cả phần anh làm trong thời gian làm PhD thì sẽ nhanh hơn 1 vài năm). Nếu giữ tốc độ này thì sau 11 năm nữa anh sẽ meet yêu cầu GS. Điều này là chấp nhận được (39 tuổi PGS, 50 tuổi GS, cho 1 người nghiên cứu nghiêm túc).
Đối với 1 người xuất sắc hơn, thì sau khi xong PhD anh có thể ra 1 bài SCIE/năm, và sẽ meet yêu cầu PGS sau 4 năm (trong lúc làm PhD đã được ít nhất 1 bài). Giữ năng suất này thì anh có thể meet yêu cầu GS sau đó 6 năm. Điều này là hợp lý (GS ở 40 tuổi với 1 người nghiên cứu nghiêm túc, có năng suất tốt).
Đối với trường hợp rất xuất sắc thì anh có thể ra vài bài trên SCI (hay top journals) và meet yêu cầu GS chỉ sau 1 vài năm.
Ở đây các phần như sách, kỷ yếu, hội nghị có thể bỏ qua, vì những ấn phẩm này đều có nguồn gốc từ các bài báo, tính 1 lần là đủ. Các yếu tố như impact factor cũng không cần thiết trong tình trạng VN hiện nay.
thay đổi nội dung bởi: hoadai, 03-10-2010 lúc 12:29 PM
Thấy đồng chí tungsin nói mà ngứa cả mắt! Báo chí, sách vở bây giờ đa phần bằng tiếng Anh. Đọc hiểu trực tiếp và viết thông thạo còn chưa ăn ai.
Nhờ người đọc và dịch sang tiếng Việt cho thì có nằm mơ mà làm research!Ra nước ngoài mà tư duy thế này thì chịu. Chẳng khác các bác ở nhà từng nói: Top journals nước ngoài dễ publish lắm, chúng ta chỉ cần người dịch các công trình tiếng Việt ra để "submit" thì sẽ được accept hết; trình chúng ta ko thua gì thế giới cả!
Bác Mister vốn hiền lành, ít nói mà đã phải nói thế thì chuyện phải serious lắm rồi.
Các bác thấy sau khi bàn xong cái topic này thì để một ai đó tổng hợp lại rồi đăng báo được không nhỉ? Em thấy nhiều thứ hay ho mà anh em bàn rất đáng để những người khác đọc và cùng suy nghĩ.
__________________ Không có gì quí hơn độc lập tự do. Tốt nhất là không lấy vợ.
thay đổi nội dung bởi: haichit., 03-10-2010 lúc 12:40 PM
Chị nghĩ khi chưa có cái gì hiệu quả để đo năng lực tiếng anh thì dùng TOEFL cũng được. Mang tiếng là tiêu chí bắt buộc thế thôi, nhưng ở đâu cũng có ngoại lệ. Nếu bạn chứng minh được là bạn có nhiều nghiên cứu xuất sắc trong lĩnh vực của bạn ở tầm quốc tế, nghĩa là được 1 cái hội đồng khoa học uy tín nào đấy ở Nga, Đức, Pháp ghi nhận thì vẫn được thôi.
Đừng so sánh với Nhật, bởi Nhật dẫn đầu thế giới trong 1 số lĩnh vực hẹp rồi.
__________________ Thực ra thì tôi cũng không chắc, thế giới xung quanh tôi có tồn tại thật hay không.
thay đổi nội dung bởi: Jenny, 03-10-2010 lúc 01:28 PM
Thì suy luận một cách đơn giản thôi, chỉ cần qua ngay cái ví dụ một lớp toàn PGS là có thể thấy ngay lập tức:
1-Nếu thực sự họ đã có đầy đủ năng lực tiếng anh để giao tiếp và làm nghiên cứu, thì lập tức họ sẽ đi thi TOEFL ngay lập tức. Tất cả chỉ mất có 3 tiếng đồng hồ +tầm 100$. Vậy tại sao họ lại kéo nhau đi học ĐH NN? Tốn tới 4 năm trời, thời gian, tiền bạc lớn hơn rất nhiều?
Câu trả lời vô cùng đơn giản và hiển nhiên mà ở đây tất cả mọi người ai cũng có thể suy luận ra, những GS tương lai đó hoàn toàn ko biết tiếng anh đủ dùng trong giao tiếp và nghiên cứu, qua đó mới tìm cách lách luật bằng cách kéo nhau đi học ĐHNN, vì rằng học ở ĐHNN có thể dùng chức danh PGS để "áp chế giảng viên", để có thể đi thi biết đề trước. Còn TOEFL thì sao chạy nổi ETS.
Hệ quả, nếu bỏ những cái rào cản này đi (dù rằng chưa thực sự hữu hiệu do vẫn còn con đường ĐHNN) thì đã có một loạt GS viết chữ Hello thiếu mất một chữ LEvil]. Và với vốn tiếng anh như vậy, tôi tin chắc năng lực NCKH của họ cũng sẽ tương tự, rơi vào cái list trong FLickr.
Cảm ơn MeNam đã cho biết một sự thật đáng buồn này.
thay đổi nội dung bởi: Đa tình kiếm khách, 03-10-2010 lúc 01:45 PM
Em nghĩ vấn đề chất lượng (phó) giáo sư ở VN là ở chỗ xét duyệt, chứ không phải ở tiêu chuẩn. Khi mà xét duyệt không nghiêm chỉnh thì tiêu chuẩn nào cũng...như không có.
Tiêu chuẩn chỉ nên là chuẩn để vượt qua vòng loại cho việc phong GS, PGS. Đó cũng như việc chọn VEF Fellows. Tại sao người ta không làm cái chuẩn ngay từ ban đầu thật cao để rồi không phải interview mà người ta làm cái chuẩn vòng loại không quá cao rồi sau đó interview trước khi cho fellowship? Rõ ràng việc interview do 1 board gồm những người làm việc nghiêm túc (như VEF) sẽ biết candidates thực chất thế nào. Hội đồng phong hàm GS, PGS ở VN mà còn làm ăn lung tung thì sao mà hi vọng xét được ai giỏi thật, ai giỏi dỏm...để chấp nhận hay không? Tại sao không nhờ các Profs ở nước ngoài review dùm các hồ sơ này để tăng thêm độ chính xác? Các GS này chỉ cần dành 30' đọc qua CV là biết ngay trình độ thế nào. Còn nhiều cách để cải thiện quá trình phong GS, PGS nhưng không ai muốn làm thì làm sao hi vọng trình độ
GS, PGS tăng được.
__________________ 124 điểm. To view links or images in signatures your post count must be 10 or greater. You currently have 0 posts.
Tôi có 1 số suy nghĩ thế này:
4) Để list ra các tiêu chí thích hợp thì cần xem chức năng của GS/PGS là làm gì. Ở đây ta giả sử chức năng chính của GS/PGS là nghiên cứu và giảng dạy. Một số tiêu chí như thâm niên công tác hoàn toàn không có motivation gì từ các chức năng này thì nên loại bỏ. Các tiêu chí cần làm cho người "đáng tuyển" cảm thấy dễ dàng, và người "đáng loại" cảm thấy khó khăn, hơn là ngược lại. Chẳng hạn hiện nay việc nghiên cứu đang yếu, thế thì cần khuyến khích người có khả năng nghiên cứu, và các tiêu chí nên nhấn mạnh vào nghiên cứu, làm sao để những người nghiên cứu xuất sắc có thể đạt yêu cầu một cách dễ dàng, trong khi người không có khả năng nghiên cứu thì rất khó đạt yêu cầu. Tiêu chí hiện nay có vẻ làm ngược lại.
Lấy ví dụ về ngành Toán. Xin thử đề nghị một cách xét như sau: bỏ qua những yếu tố khác, chỉ xét yếu tố nghiên cứu, trong đó khuyến khích việc công bố bài báo khoa học, đặc biệt trên các tạp chí có uy tín. Nên có một cách tính điểm minh bạch để mỗi người đều tự tính điểm được cho mình, khi đó chỉ cần cut-off minimum là được tiêu chí xét tuyển. Chẳng hạn:
I. Hướng dẫn nghiên cứu sinh: Hướng dẫn 1 Thạc sĩ = 0.5 điểm, 1 NCS tiến sĩ= 1 điểm, nhưng tối đa 3 điểm cho phần này (tránh tình trạng con số tiến ra infinity).
II. Bài báo khoa học: Các tạp chí có thể chia làm nhiều loại theo mức độ uy tín giảm dần:
- A là "top journals" gồm 10 (hay 20) tạp chí hàng đầu do Hội đồng xét GS/PGS quyết định; 1 bài ở A = 10 điểm.
- B là các tạp chí ngoài A nhưng thuộc danh mục SCI; 1 bài ở B = 4 điểm.
- C là các tạp chí ngoài SCI nhưng thuộc SCIE, 1 bài ở C = 2 điểm.
- D là các tạp chí được Mathscinet review nhưng ngoài SCIE, 1 bài ở D = 1 điểm, nhưng tối đa 3 điểm cho dạng này.
(Nếu đồng hướng dẫn hay đồng tác giả thì chia đều theo số người)
Bây giờ giả sử yêu cầu 1 PGS thì có >= 9 điểm, và 1 GS thì có >= 20 điểm. Vì 9>3+3 nên để được PGS thì ít nhất phải có bài trên SCIE (2 bài SCIE, hoặc 1 bài SCI).
Thử tưởng tượng 1 người bình thường, tốt nghiệp PhD năm 30 tuổi. Giả sử trong các năm đầu mỗi năm anh ra được 1 bài trên tạp chí hạng D, sau đó 2 năm ra được 1 bài hạng C. Thì sẽ mất chừng 9 năm để thành PGS (nếu tính phần hướng dẫn NCS và tính cả phần anh làm trong thời gian làm PhD thì sẽ nhanh hơn 1 vài năm). Nếu giữ tốc độ này thì sau 11 năm nữa anh sẽ meet yêu cầu GS. Điều này là chấp nhận được (39 tuổi PGS, 50 tuổi GS, cho 1 người nghiên cứu nghiêm túc).
Đối với 1 người xuất sắc hơn, thì sau khi xong PhD anh có thể ra 1 bài SCIE/năm, và sẽ meet yêu cầu PGS sau 4 năm (trong lúc làm PhD đã được ít nhất 1 bài). Giữ năng suất này thì anh có thể meet yêu cầu GS sau đó 6 năm. Điều này là hợp lý (GS ở 40 tuổi với 1 người nghiên cứu nghiêm túc, có năng suất tốt).
Đối với trường hợp rất xuất sắc thì anh có thể ra vài bài trên SCI (hay top journals) và meet yêu cầu GS chỉ sau 1 vài năm.
Ở đây các phần như sách, kỷ yếu, hội nghị có thể bỏ qua, vì những ấn phẩm này đều có nguồn gốc từ các bài báo, tính 1 lần là đủ. Các yếu tố như impact factor cũng không cần thiết trong tình trạng VN hiện nay.
Vấn đề là ở VN không ai muốn đơn giản và rõ ràng vậy đâu bạn hoadai ơi.
__________________ 124 điểm. To view links or images in signatures your post count must be 10 or greater. You currently have 0 posts.
Tôi cho rằng việc tấn công cá nhân là việc không chấp nhập ở đây. Không thể lấy lý do anh ABC học ở DEF để suy ra điều anh ta nói là sai, anh ta học MIT để suy ra điều anh ta nói là đúng được.
Tôi đề nghị các admin hoặc các TM can thiệp. Theo luật mà tôi biết, chỉ cần có 2 TM đồng ý là có thể ban được một NM.
Trích:
Tiếng Anh chỉ là công cụ, đã là công cụ thì phải đánh giá nó như một công cụ chứ đừng đưa vào tiêu chí chính. Đòi hỏi Toefl đối với GS là một sự sỉ nhục (vị nào còn biết liêm sĩ).
Tôi cho rằng, vấn đề nằm ở định nghĩa thế nào là Giáo Sư, và nếu như không hiểu thế nào là GS thì không thể thống nhất về các tiêu chuẩn phong GS.
Theo Wiki. [Only registered and activated users can see links. ], nhiệm vụ của Giáo Sư là:
Trích:
conduct lectures and seminars in their field of study (i.e., they "profess"), such as the basic fields of science, humanities, social sciences, education, literature, music or the applied fields of engineering, design, medicine, law, or business;
perform advanced research in their fields.
provide pro bono community service, including consulting functions (such as advising government and nonprofit organizations);
teach campus-based or online courses with the help of instructional technology;
train young or new academics (graduate students);
carry out administrative or managerial functions, usually at a high level (e.g. deans, heads of department, librarians, etc.).
Vậy có thể thấy, Giáo Sư= Giáo+Sư, tức là làm về công tác giáo dục cũng là một phần lớn nhiệm vụ của GS. Vì vậy tôi cho rằng, một người làm công tác GD mà không thi nổi ngoại ngữ, ngoại ngữ không ra làm sao thì sẽ đào tạo ra sinh viên/hướng dẫn NCS như thế nào?
Khái niệm này, theo tôi khác với khái niệm "nghiên cứu viên cao cấp" được sử dụng trong viện khoa học Việt Nam. Để làm nghiên cứu viên cao cấp có thể không cần Tiếng anh (Mặc dù việc tất cả những người này đều có tiếng anh là hiển nhiên) nhưng làm giáo sư thì cần.
Tại sao anh đi dạy ngừời ta mà việc học một cái ai cũng làm đuợc mà các anh cũng không làm đuợc, rồi lý luận đấy là xúc phạm? Ví dụ, tôi là tiến sĩ vật lý lý thuyết năng lượng cao, thì tôi phải biết cách giải phương trình bậc 2.
thay đổi nội dung bởi: Đa tình kiếm khách, 03-10-2010 lúc 08:40 PM
We thank Đa tình kiếm khách for this original paper: