Top CS undergrad students from vietnamese schools - Where did they go?
Hiện tại, trong ngành CS mình thấy có quá ít các sinh viên là top, thủ khoa từ các trường ĐH tốt ở VN vào được top 20 ở Mỹ nếu không có sự trợ giúp từ funding của VEF/322.
Đã đành khoảng cách giáo dục VN với Mỹ là rất lớn, nhưng mình nhận thấy nếu các bạn đó có đủ năng lực và quyết tâm để vượt qua những khó khăn ban đầu thì có thể tồn tại tốt ở môi trường đó. Vì thế, mình thấy rõ ràng là có vấn đề ở đây. Làm thế nào để có nhiều hơn những sinh viên tốt ở VN được get admitted vào top school ở bên này?
Trước hết mình muốn nhờ các bạn đã học CNTT ở BKHN hay ĐHCN thống kê lại cho mình xem những bạn thủ khoa, top student của khoa trong những năm vừa qua đã và đang học ở đâu? Nếu ngại chuyện privacy thì các bạn chỉ kể tên trường hoặc ranking của trường cũng được.
Ví dụ như khoa tin ở BKHN K46 thì có mình (TK ở hệ KSTN) và bạn TK của khoa CNTT đang học ở wisc. Ngoài ra mình còn biết có 2 bạn VEF đang ở UIUC, 1 bạn 322 ở Purdue.
BTW, bạn nào là top hay TK ở khoa CNTT BKHN thì những năm tới cứ submit một bộ hồ sơ sang wisc. Các bạn sẽ có cơ hội cao ở đây.
Trình độ ko đến đâu nhưng cũng từng xô bồ vô top trong BKHCM lúc tốt nghiệp nên có thể trả lời kitte như sau. Bản thân đang học TCD Ireland (tự kiếm), ko phải top, các bác đừng cuời. Các bạn khác cùng lớp thì chỉ biết chắc 1 bạn NUS, 1 bạn VEF Purdue, 1 bạn VEF USC, 1 bạn nữa cũng VEF (có thể là Purdue).
Kinh nghiệm là CS ở HCM lúc đó rất ít thông tin học bổng. Nói chung chả biết khỉ gì. Ko chuẩn bị GRE, IBT từ đầu. Ko có định huớng nghiên cứu rõ ràng. Ko biết mình thích cái gì, cái ngành ấy học sâu nó ra sao. Chả có ai định hướng cho sinh viên cả. Phải nói là phần lớn đầu ra của CS là đi programming, embedded sys, net security, etc.
Bạn gì bảo BK HCM, nhưng tình trạng BK HN cũng chả hơn gì đâu. Chỉ từ K46-47 gì đó trở về sau thì tình hình mới sáng sủa hơn thôi.
Hồi mình học, cũng chả biết khỉ gì. Sau này VietPhD là 1 kênh thông tin rất quan trọng. Hình như bài post đầu tiên của mình ở VietPhD sau khi lục lọi nát cái diễn đàn ấy là hỏi về việc nên đi châu Âu hay đi Mỹ. Mình nhớ hồi đó kitte với 1 số người thì bảo đi Mỹ học tốt hơn, bọn châu Âu học nhàn quá ko ra gì. Còn chị Vìu với 1 số người thì bảo học ở Mỹ mệt lắm, stress lắm, tội gì, đi châu Âu chè chén tiệc tùng thích hơn. Mấy bác đang ở châu Âu thì kêu lương cao lắm.
Nghĩ lại thấy hồi đó cũng tù mù thông tin thật. Giá như biết nhiều hơn thì đã ko đến nỗi mất mấy năm linh tinh. Rút kinh nghiệm cho thế hệ sau vậy.
thay đổi nội dung bởi: Pisces, 02-19-2010 lúc 06:20 PM
Em vừa vào forum của bọn thủ khoa, định bảo vài đứa vào đây chơi để trả lời cho bác Kitte. Thật chứ, vào đấy em cười gần chết.[Only registered and activated users can see links. ]
Trước hết em xin lỗi mọi người là em mới chỉ tập toẹ a, b, c nghiên cứu thôi nên chưa quen với việc viết lách. Vì thế em viết có thể làm cho các anh chị PhDs cảm thấy ko hài lòng. Em sẽ tập dần và sửa dần ạ .
1) Người quen:
Em xin nói 1 chút về ngành điện điện tử cũng liên quan 1 ít đến CNTT. Em cũng có người anh họ sinh năm 85 đã từng đạt giải nhất vật lí quốc gia 2 năm liền lớp 11,12 (thêm cả giải nhất toàn tỉnh bộ môn cờ vua toàn tỉnh Cần Thơ) cũng đạt thủ khoa (hay á khoa )tốt nghiệp toàn khoa Bách khoa ngành điện điện tử nói chung là nổi đình nổi đám ở bách khoa, nhưng rồi cũng chẳng đi đâu cả, chỉ ở VN , bây giờ em cũng ít liên lạc với anh em nên ko rõ là ông ấy đang học master ở VN hay đã đi làm. Nhưng nhìn chung cũng ko có định hướng tốt ngay ban đầu nên ko bỏ thời gian ra học tiếng Anh cho nên bây giờ những người trình độ chuyên môn chưa chắc đã bằng nhưng tiếng Anh khá hơn thì lại được du học nước ngoài.
2) Bằng cấp IMO, quốc gia, thủ khoa đại học và định hướng:
Còn ở chỗ em đang học thực tế có 1 vài bác đạt giải quốc gia học giữa chừng bậc đại học thì......lại bỏ về........vì chán và stress quá, ko có hướng đi rõ ràng nữa, ko hoà nhập được môi trường văn hoá ở nơi em đang học. Còn mấy bác đạt vàng, bạc, đồng IMO thì 1 thực tế rất chua xót , mấy bác ấy cũng chẳng ai học PhD hết, mọi người toàn học MSC rồi quay về VN hết. Những người học PhD ở chỗ em đa số là đã học bậc đại học ở VN, hoặc cũng có những người giống em đi học bổng đại học ở nơi em học rồi học MSC sau đó là PhD nhưng rất ít và hầu như những PhD ấy chẳng ai là quốc gia hay IMO gì hết, hic. Các bác postdoc hay phó giáo sư người Việt làm việc ở đây cũng thế chẳng ai có bằng quốc gia quốc tế IMO hay thủ khoa này nọ hồi ở VN cả, 1 vài học sinh xuất sắc VN ở đây cũng thế chẳng ai có những cái bằng đó, họ sang được đây cứ chăm chỉ làm việc "tích tiểu thành đại" 1 cách say mê rồi đi lên từ từ thôi . Còn hồi em đạt học bổng đại học đi sang đây , người bạn trai đạt thủ khoa loại học bổng này của bọn em và sau này cũng thủ khoa nhiều cái, nói chung bạn này thi đâu thì điểm tuyệt đối gần như ở đó, thực tế bạn ấy cũng chẳng bao giờ đạt giải quốc gia quốc tế gì hết cả. Em xin đính chính thêm là cũng có những bạn đạt giải quốc gia quốc tế IMO học hành vẫn tốt vẫn tốt nghiệp đàng hoàng nhưng có lẽ có những lí do nhất định như muốn lập gia đình sớm hoặc gì đó thì em ko rõ nên họ học bảng điểm vẫn rất cao nhưng cũng rất ít người trong số đó có được những papers những công trình nghiên cứu đáng kể. Còn hỏi các thầy Prof. ở mấy trường lớn ở đây thì trong những người em hỏi ko có ai đạt giải quốc gia hay IMO cả vì ở nước họ ko coi trọng những bằng cấp này và cũng ít học sinh biết đến các bằng cấp này.
Em nói như thế để muốn nhấn mạnh rằng, bằng cấp ở VN ko có ý nghĩa lắm, nói chung nó chỉ đánh giá sự nỗ lực......nhất thời. Còn muốn đi nước ngoài thì ko phải cứ giỏi là đi được mà quan trọng là nắm bắt thông tin thật nhanh là họ cần gì ở mình + cơ hội và 1 chút may mắn + có 1 chút tham vọng trong người + 1 chút tinh thần cạnh tranh và quan trọng hơn hết ngoại ngữ phải thật tốt. Còn học đại học ở nước ngoài hay MSC hay PhD ngay cả các trường top của thế giới thì nó cũng chỉ cực và vất vả trong vòng 4 + 6 = khoảng 10 năm thôi và cái nữa là rất nhiều nhiều người trên thế giới đạt các chứng chỉ PhD, MSC, Bachelor ở các trường lớn này cho nên nếu mình cố gắng hết sức mình vẫn đạt được thôi . Những cái bằng đó thực chất các bác nghĩ xem VN mình cứ quan trọng hoá nó lên , ở nước ngoài em có thấy thế đâu, thậm chí em hỏi mấy đứa trong lab bọn nó còn ko biết IMO là gì đến khi hỏi Prof. thì ông ấy có biết , lab em cũng có mấy đứa đang học năm 4 đại học luận văn của chúng nó được chúng nó viết ra paper và được chấp nhận ở các international journal, bọn nó học kinh dị và chăm lắm lắm , nhưng giờ bọn nó chuyển lên MSC sắp sửa đi làm rồi chẳng có đứa nào học PhD cả. Em thấy người bản xứ ít người học PhD, mặc dù nước em đang học cũng khá lớn trên thế giới, họ toàn học MSC xong ra đi làm cho các công ty lớn , làm theo tập đoàn và suốt đời hi sinh vì cái tập đoàn đó chứ ko có nạn chuyển việc lung tung như ở VN mình. Cái nữa những người bản xứ mà học PhD đa số họ có định hướng rất rõ, họ học vì họ say mê khoa học hơn tất cả mọi thứ kể cả tiền bạc,....tình cảm, và mục tiêu của họ tương lai là sẽ thành Prof (đó là anh chàng PhD lab em muốn thành Prof. còn em cũng chưa khảo sát hết được mọi người ở đây và vì em cũng chưa phải là PhD nữa). Hoặc là họ làm việc cho các bộ phận nghiên cứu của các tập đoàn công ty lớn mà em đã nói trên nhưng thường bộ phận này cần ít người hơn nhiều so với số MsCs mà bộ phận sản xuất của họ cần, nghĩa là PhD khó xin việc làm và thực tế trong mấy công ty này, lương PhD = lương MsC (lương assist. prof <= lương MsC trong các công ty tập đoàn lớn). Còn lại mấy người PhD trong các lab ở mấy trường khá lớn thế giới chỗ em đang học ........toàn người ngoại quốc thôi ạ . 3)Ở nước ngoài chăm chỉ say mê khoa học là điều quan trọng nhất, quá khứ ko quan trọng bằng hiện tại anh cống hiến gì cho nền khoa học của họ: Cái quan trọng ở đây là gì sau khi cầm mấy tấm bằng đó mình sẽ làm gì , định hướng đi như thế nào. Đẳng cấp nhất thời khác với sự bền vững vĩnh cửu , ở nước ngoài muốn thành công thì ko còn cách nào khác là chăm chỉ, thế thôi, còn ở VN chăm chỉ chưa chắc đã được gì , còn IMO quốc gia thủ khoa đại học những bằng cấp thể hiện đẳng cấp nhất thời ấy đem sang đây đều bị.........xếp xó làm kỉ niệm 1 thời huy hoàng dĩ vãng chẳng làm được gì nếu ko chăm chỉ và đam mê. Nhiều khi em thấy mấy anh chị học Phd người Việt học xong cái bằng như để loè thiên hạ là tôi đây là giỏi chứ đâu có dùng cái bằng đó cho công việc sau này của mình . VN mình đúng là xã hội còn quá quan trọng bằng cấp Em thấy ở nước ngoài người ta chỉ suy nghĩ rất đơn giản học và làm ở bất cứ nơi nào cứ cố gắng nỗ lực hết sức mình , luôn có tinh thần đoàn kết với người xung quanh để đạt được kết quả công việc tối ưu chứ ko kiểu đánh đá ganh ghét nhau kinh dị như ở VN .
4)Thực tế trái ngược giữa các nước tư bản và nước ta về PhD: Ở các nước tư bản thì họ có nhiều PhDs đến mức thừa nên khó xin việc làm sau khi tốt nghiệp. Ngược lại, VN mình thì thiếu đi những nhà chuyên môn, em tạm gọi là expert về khoa học kĩ thuật cũng như là những PhDs giỏi giang vì đơn giản những người này về họ lại ko được nhà nước VN quan tâm đúng mức, ko có nhiều cơ hội nghiên cứu và phát triển, cho nên nạn chảy chất xám là rất lớn ở VN mình, thật đáng tiếc .
5)Ý kiến cá nhân:
Theo em những ai thực sự yêu thích khoa học ko kể là đã từng có giải quốc gia quốc tế hay thủ khoa đại học vẫn có thể thành đạt và trở thành nhà khoa học chân chính nếu thực sự đam mê khoa học + cố gắng nỗ lực hết mình + định hướng đi cho mình thật rõ ràng. Em hi vọng những ai đã từng đạt những giải cao quí trên thì sẽ tiếp tục phát huy được thế mạnh của mình, còn những ai ko có thì cũng ko nên buồn và cứ đi so sánh hay quá ngưỡng mộ những người có những giải ấy mà mong mọi người hãy cùng nhau cố gắng nỗ lực hết sức để góp sức phát triển cho nền khoa học nước nhà .
thay đổi nội dung bởi: Hello, 02-20-2010 lúc 07:38 AM
Đẳng cấp nhất thời khác với sự bền vững vĩnh cửu , ở nước ngoài muốn thành công thì ko còn cách nào khác là chăm chỉ, thế thôi, còn ở VN chăm chỉ chưa chắc đã được gì , còn IMO quốc gia thủ khoa đại học những bằng cấp thể hiện đẳng cấp nhất thời ấy đem sang đây đều bị.........vứt chẳng làm được gì nếu ko chăm chỉ
Hoàn toàn đồng ý với bạn Hello, những gì đạt được trong quá khứ không bao giờ đảm bảo cho những thành công cho tương lai được, quan trọng vẫn là quá trình phấn đầu không ngừng. (bản thân tớ cũng cả thủ khoa thi đại học lẫn tốt nghiệp, nhưng không bao giờ tớ thích đem cái đó ra khoe cả, tớ chỉ quan tâm đến những cái đích phía trước cần hướng tới thôi).
Nhưng bỏ qua chuyện tranh cãi về correlation giữa IMO, TK với việc học Phd thành công đi. Có một thực tế là những bạn nào là top, TK ở các trường sẽ có cơ hội nhiều hơn trong việc nhận được admission từ top school ở US, như tớ đã phân tích ở đây: [Only registered and activated users can see links. ]
Bình thường các sinh viên từ VN ko thể cạnh tranh được với sinh viên Ấn, Tàu vì chúng nó có rất nhiều đứa đã có publications ở các top conferences, điểm GRE cao ngất ngưởng... Nhưng nếu bạn tốt nghiệp là top student ở khoa thì đó sẽ là một điểm nhấn tốt trong hồ sơ và cơ hội sẽ được nâng lên rất nhiều. Tớ có thể đảm bảo rằng bạn nào là TK khoa CNTT ở ĐHBKHN mà các điểm thi khác ko tệ thì giờ nộp vào wisc sẽ có cơ hội không nhỏ.
Nhìn xa hơn một chút thì nếu có nhiều sv VN học ở top school, sẽ có nhiều khả năng có nhiều bạn sau khi tốt nghiệp sẽ nhận được good jobs ở đây và có thể quay trở lại giúp đỡ các thế hệ sau. (hoặc nếu các bạn muốn về nước cùng bác Nhân xây trường top 200 thì cũng cung cấp nguồn nhân lực chất lượng đáng kể ). Bản thân tớ không may mắn có được sự giúp đỡ của g/s ĐAH thì không bao giờ tớ dám mơ được vào 1 trường trong top 10. Tớ cũng muốn ngày càng có nhiều bạn có được may mắn như thế.