"Thu nhập bình quân đầu người năm 2050 sẽ là 20.000 USD.
... VN thành nước công nghiệp vào năm 2020."
Tôi chú ý với hai kết luận này thì yên tâm không có chú nào "khổ" tại ... vào năm 2020 trở đi cả. Ý thứ nhất đã được phân tích còn ý thứ 2:
... Còn có 10 năm nữa thôi là rồng sẽ nhớn... để vươn ra biển ...? Bác hut cứ lo ..., chớ có thương người quá ...
Nhưng mà mình cũng lạc quan. Họ làm thì họ cứ làm thôi, nhưng xem tiền nong đâu ra. Vài năm nữa, nền kinh tế Lừa không chắc đã khả quan đâu, cộng thêm trình độ còi, quản lý thì quan liêu, bệnh tham nhũng + các quan chức có IQ cao như ông Cảnh thì khó mà hoàn thành cái khối lượng xây 1 cầu Thanh trì trong 2 tháng trong vòng 20 năm: [Only registered and activated users can see links. ]
Chính trị đã bất ổn định, lòng tin người dân ngày càng giảm, nếu kinh tế mà sụp nữa thì
"Thu nhập bình quân đầu người năm 2050 sẽ là 20.000 USD.
Không biết với thu nhập 20k USD/năm thì lúc đó chúng ta mua một ổ bánh mì với giá bao nhiêu nữa, chắc là 10 $! . Coi như không!
Hồi em còn học ĐH lương của em thế này nè
Năm thứ 1, ăn cơm 3k một dĩa, "lương" 800K/tháng >> sống khỏe
Năm thứ 4, cơm 10k/dĩa, lương em cũng tăng vèo vèo lên 2000K/tháng >>> sống khổ!
Em ủng hộ dự án này. Các bác đừng ném đá em nhé!
Đường sắt hiện tại của VN quá tệ! Cung không đủ cầu, chất lượng lại kém. Giá vé tàu cao tốc bằng 80% giá vé máy bay giá rẻ mà có thể bù lại cho chi phí bảo trì đường sắt này thì ổn chứ nhà nước mà bù lỗ như xe bus thì gay.
Phát biểu của bác cử nhân toán đó thì đúng là buồn cười thật!
Boxit thì đúng là bị TQ ép chứ cái này thì là đầu tư về mặt lâu dài.
Em lo là dự án đang được khảo sát mà không khả thi do nhiều nhân tố khác thì dân mình sẽ không được đi tàu cao tốc, vải tươi không phải đợi 2 ngày mới vào được tp HCM.
Nợ nước ngoài lên đến gần 50% GDP thì cũng không đáng lo ngại. Doanh nghiệp không đủ vốn phải đi vay để mà đầu tư cơ sở hạ tầng và trang thiết bị chứ chả ai bỏ tiền túi mở doanh nghiệp cả. Vấn đề là doanh nghiệp đó làm cái gì?
Vấn đề đặt ra ở chỗ là đường sắt cao tốc sẽ thúc đẩy mạnh hơn cho giao thông Bắc - Nam ở mức độ nào? Nhân tố này có thể là điểm thu hút mạnh cho các chủ đầu tư nước ngoài không? Để mà phát triển kinh tế cái khúc giữa Việt Nam.
Bờ biển Việt Nam đẹp, resort bắt đầu rộ lên, mà giao thông thì kém quá. Khách nước ngoài toàn chê rồi chạy qua Thái Lan thôi.
Đến ngay cả một member của PhDvn phát biểu như thế này nữa thì cũng chịu.
Đến ngay cả một member của PhDvn phát biểu như thế này nữa thì cũng chịu.
Hi bác
Đó là quyền tự do tư tưởng của người khác, bác không nên nói vậy. Bác hoàn toàn có thể nêu ra các luận chứng để phản bác, cũng như hoàn toàn có thể yêu cầu tác giả cung cấp luận chứng để support.
Nhân tiện, bác nào chưa chọn avatar thì làm ơn lấy một cái avatar ạ, để em test một số tính năng cho tiện.
thay đổi nội dung bởi: Whitebear., 06-13-2010 lúc 02:05 PM
[Only registered and activated users can see links. ]
Trong bài viết “[Only registered and activated users can see links. ] công bố trên Tuần Việt Nam ([Only registered and activated users can see links. ]), Huỳnh Thế Du nhận xét về bài toán mà dự án đường sắt cao tốc đề ra: nhu cầu đi lại đã được thổi lên cao hơn ít nhất hai lần so với thực tế có thể xảy ra và năng lực vận tải đã bị hạ thấp gần một nửa.
__________________ .
thay đổi nội dung bởi: Renewable Energy, 06-13-2010 lúc 09:44 PM
Trong bài viết của HTD có đề cập rằng các kết quả phân tích định lượng cho thấy hệ thống ĐSCT chỉ tạo thêm 0,25% GDP và 0,11% việc làm cho EU trong 25 năm qua nên 56 tỉ chỉ để cho mỗi ĐSCT sẽ rất phí phạm.
Có một giải pháp được đề nghị là nâng cấp ĐS hiện thời để vừa chở hàng - hành khách và làm ĐBCT Bắc Nam với chi phí thấp hơn 56 tỉ. Mình thích giải pháp này.
Theo bài viết, giá vé của tàu cao tốc cạnh tranh mạnh đối với lộ trình dưới 1000 km so với hàng không. Có thể hình dung là khách nước ngoài họ sẽ chọn tàu cao tốc từ HCM ra Nha Trang để tắm biển hơn là đi máy bay.
Tàu cao tốc rơi vào khoảng giữa của máy bay giá rẻ và xe khách. Máy bay vì thời gian, xe khách vì giá vé thấp.
Nếu bạn tàu cao tốc muốn cạnh tranh với bạn xe khách, bạn này có thể đặt ra chế độ giá ưu đãi cho công nhân có thu nhập thấp ở các nhà máy, xí nghiệp thông qua việc khống chế số lượng mua bằng số CMND. Người dân sẽ có dịch vụ đi lại với chất lượng cao hơn xe khách mà giá cả lại phù hợp. Chế độ này có thể dẹp luôn xe khách chất lượng kém.
2 chú khảo sát 2 dự án JICA và ADB đưa các con số không khách quan. Không biết việc đề nghị bên thứ 3 khảo sát lại và bên Việt Nam sẽ trả chi phí có được thực thi không?
Các bác Việt Nam không khảo sát được cũng nên chọn mua dịch vụ có độ tin cậy cao và độc lập. Chả cái gì cho miễn phí mà bên cho không thu lại cái gì.
thay đổi nội dung bởi: VLB, 06-13-2010 lúc 10:57 PM
[Only registered and activated users can see links. ]
Nguyễn Lương Hải Khôi - Người Nhật thực sự nghĩ gì về Dự án đường sắt cao tốc?
Trích:
“ODA viện trợ cho ai?” là câu hỏi mà nhiều học giả Nhật đã đặt ra và trả lời [5]. Nó viện trợ cho... tư bản Nhật. Vì vậy, các học giả Nhật mỗi khi đi tìm xuất phát điểm của một dự án ODA, không chỉ tìm ở nhu cầu của nước được vay, mà còn tìm nó ở nhu cầu của... Nhật Bản.
[Only registered and activated users can see links. ]
Đào Tuấn [Only registered and activated users can see links. ]
Sự lạc quan của những con nghiện khi trình bày lý do vay tiền, hoặc của một tân binh, với cách tính 4 năm lên 1 cấp thì 30 năm sau sẽ trở thành đại tướng Bộ trưởng Bộ Quốc phòng. Tức là chúng ta sẽ đạt được, bởi chúng ta "có tinh thần cách mạng", thậm chí, còn có "quyết tâm chính trị".
[Only registered and activated users can see links. ]
Phó thủ tướng Nguyễn Sinh Hùng
Phó Thủ tướng cười hồn hậu. Ông thường xuyên mỉm cười. Đôi lúc ông bật cười thành tiếng hoặc hóm hỉnh cười. Cũng như hàng triệu cử tri, Tại hạ xem rất chăm chú nụ cười của người đứng thứ 2 Chính phủ. Ánh mắt ông tràn đầy sự tự tin. Khuôn mặt ông tươi tắn. Phong thái của ông điềm tĩnh, dứt khoát. Giọng nói của ông truyền cảm và nhiều sức thuyết phục. Nói không ngoa là cái cách Phó Thủ tướng thường trực Nguyễn Sinh Hùng "làm chủ nghị trường" còn giỏi hơn một nghệ sĩ chuyên nghiệp làm chủ sân khấu. Nhưng bên cạnh những tươi tắn, điềm tĩnh đó đôi khi có cảm giác Phó Thủ tướng cũng cười móm mém. Phó Thủ tướng là người giản dị và lạc quan, Tại hạ nghĩ thế. Sự giản dị và lạc quan này sáng sáng vẫn hiển hiện trong hình ảnh ông chở cô vợ trẻ cỡ con gái út và đẹp không thua gì các hoa hậu đi ăn phở ở quán phở xếp hàng phố Lý Quốc Sư.
Tuy nhiên, vì nghị trường không phải là sân khấu, cho nên vấn đề làm chủ nghị trường đáng lẽ phải nằm ở chỗ những gì ông nói, chứ không phải cái cách ông nói. Và sự lạc quan, đáng lẽ phải dựa trên những gì ông có, chứ không phải là những "con cua sẽ được sinh ra" khi bản thân bố mẹ chúng còn chưa đến thời kỳ giao hoan trong lỗ.
Khi bác Lợi Cà Mau, người mấy hôm trước nổi tiếng với sáng kiến xây đường sắt cao tốc tuyến Hà Nội- Đồ Sơn hỏi rằng ông có "yên tâm" với ĐSCT, trong khi những cái nhỏ nhỏ (kiểu cầu treo vượt sông Pô Cô) còn chưa làm được, một câu hỏi mớm lời kiểu "đố bác biết con mèo đẻ ra con gì", Phó Thủ tướng tủm tỉm một cách hân hoan để giải thích cho "cái yên tâm", đồng thời trả lời cho câu hỏi "Tiền đâu" mà nàng tiên của nghị sĩ Nguyễn Minh Thuyết đã đặt ra: "GDP năm nay chỉ có 106 tỷ USD. Nhưng đến 2020 sẽ tăng lên 300 tỷ USD. Năm 2030 700 tỷ, đến 2040 ước đoán cỡ 1,2 - 1,4 nghìn tỷ. Đến 2050, khi hoàn thành toàn tuyến, GDP sẽ tăng gấp đôi". Chừng như sợ các nghị sĩ chưa hiểu GDP là gì, hoặc đang say cơn phấn khởi, ông nói thêm, giọng chắc nịch: "Thu nhập bình quân đầu người hiện nay 1.200 USD, nhưng với tốc độ tăng trưởng kinh tế tương lai thì đến 2020 sẽ là 3.000 USD, và lần lượt tăng 6.000, lên 12.000 và sẽ đạt 20.000 năm 2050". Sự lạc quan của những con nghiện khi trình bày lý do vay tiền, hoặc của một tân binh, với cách tính 4 năm lên 1 cấp thì 30 năm sau sẽ trở thành đại tướng Bộ trưởng Bộ Quốc phòng. Tức là chúng ta sẽ đạt được, bởi chúng ta "có tinh thần cách mạng", thậm chí, còn có "quyết tâm chính trị".
"ODA là khoản vay có điều kiện của nước giàu đối với nước nghèo, thực chất là phương thức đầu tư tài chính, công nghệ và chính trị mang lại lợi ích cho chủ nợ. Việc vay vốn ODA là cần thiết, nhưng chỉ nên coi là nhất thời, giống như đứa trẻ cần bú sữa mẹ, vú nuôi hoặc xin sữa hàng xóm. Các nước đều nỗ lực giảm vay ODA, giống như đứa trẻ cứng cáp cần cai sữa mẹ. Chính phủ đã có kế hoạch "cai" ODA hay chưa?". Đại biểu QH Dương Trung Quốc, râu tóc bạc trắng vừa trở về từ Trường Sa chất vấn. Rất đáng chú ý, đây gần như là câu chất vấn cuối cùng, dù là về vấn đề ai cũng biết là trọng đại, ảnh hưởng trực tiếp đến dự án ĐSCT và không đơn thuần chỉ là câu chuyện "thể diện quốc gia".
Điều nực cười nhất là khi câu hỏi này được đưa ra, 1/3 hội trường đã cười, kiểu cười không thành tiếng. Thủ tướng Dũng cười nhạt nhất. Ông vừa cười vừa ngọ ngoạy trên ghế như muốn tránh cái nhọt ở... mông. Phó Thủ tướng thì mỉm cười. Bộ đôi Chính phủ cười là điều hoàn toàn dễ hiểu, bởi không lẽ họ khóc. Nhưng còn các nghị sĩ QH khác, họ cười không hiểu vì buồn cười với lối nói mỉa mai của sử gia-nghị sĩ họ Dương, hay cười vì đồng lõa với Chính phủ.
Phó Thủ tướng nói dài dài và kết luận: Chúng ta vẫn phải tranh thủ nguồn ODA. Thông điệp thế là quá rõ. Giờ thì chúng ta chỉ việc dự đoán sẽ chín mấy phần trăm các nghị sĩ sẽ bấm nút yes thông qua dự án ĐSCT. Giờ thì Tại hạ mới hiểu tại sao việc vay được bao nhiêu tiền cũng được tính là thành tích của Chính phủ. Và nụ cười móm mém của Phó Thủ tướng mới đáng yêu làm sao. Ông quyết lấy vợ trẻ nhưng cũng quyết không chịu làm người lớn, không muốn xa rời bầu vú, dù đó là bầu sữa hàng xóm, cũng bởi đó là bầu vú hàng xóm.