| | Vietscholar forum | | | Everyday Life We know how to cook or even how to date... | 
11-20-2010
|  | Trusted Member | | Tham gia ngày: Aug 2009
Bài gởi: 651
Thanks: 164 Thanked 261 Times in 169 Posts Downloads: 0 Uploads: 0 | | Chuyện về các giáo
__________________ Happy are those who dream dreams and are ready to pay the price to make them come true To view links or images in signatures your post count must be 10 or greater. You currently have 0 posts. | | I thank GrassFairy for this original paper: | | 
11-20-2010
|  | Chuyên gia một dòng | | Tham gia ngày: May 2010 Đến từ: Stony Brook
Bài gởi: 654
Thanks: 76 Thanked 129 Times in 104 Posts Downloads: 3 Uploads: 0 | | Ðề: Chuyện về các giáo Buôn đi, nghề giáo vui buồn thì có nhiều chuyện lắm. Học từ cấp 1 đến đại học, chả lẽ không có gì để nói.
__________________ Bò không ăn cỏ bò ngu
Trai không gái gú trai ngu hơn bò. | 
11-20-2010
|  | Loser | | Tham gia ngày: Jul 2010
Bài gởi: 28
Thanks: 38 Thanked 3 Times in 3 Posts Downloads: 0 Uploads: 0 | | Ðề: Chuyện về các giáo Ừ, em cũng nghĩ như bác Chít. Một năm có hơn 200 ngày đi học, kể ra cũng hơn 16 năm đi mót chữ, lẽ nào không có chuyện gì để nói hết sao ?
Em vừa lục lại bộ nhớ, kể ra trong suốt những năm tháng ôm sách vở đến trường ngồi, em ấn tượng nhất hình như mỗi thầy giáo dạy GDCD.
Thầy em ngoài lục tuần rồi nhưng body rất chuẩn nhé. Bốn mùa, xuân - hạ - thu - đông, mùa nào thầy cũng ăn mặc rất đúng mốt, rất hợp với thời tiết, cộng thêm chiếc Vespa màu đen láng bóng mà thầy hay cưỡi nữa thì phải nói là ngất ngây con gà tây luôn ạ.
Ngoại hình đã ngon rồi nhưng cách đi dạy của thầy còn thú vị hơn. Thay vì giảng bài thì thầy chỉ toàn kể chuyện trên trời dưới đất cho bọn em nghe, chủ yếu là lý lịch trích ngang [đáng ra rất hoành tráng nhưng lại bị vùi dập] của thầy, lẫn mấy cuốn tiểu thuyết có nội dung ... nóng bỏng.
Hồi đấy mỗi lần làm kiểm tra, mỗi đứa phải nhét ít nhất 2 ngàn vào giấy thi của mình lúc nộp bài, rồi muốn thích viết gì thì viết, đảm bảo chỉ có 9 với 10 thôi. Bọn em chỉ toàn chép một chút kiến thức có liên quan ở đầu, còn lại toàn chêm bài hát vào giữa, vậy mà đa số toàn 10 cả . Có lần thầy bị kiểm điểm vì tội thả lỏng học sinh quá, thế là thầy chuyển sang chiến thuật randomize, chạy từ 8 đến 10, ai xui thì chịu.
Cứ mỗi đợt kiểm tra xong là thầy gom được một đống tiền lẻ, đưa [gần hết] cho thủ quỷ mua bánh kẹo mang lên lớp ăn, nhưng chỉ được ăn vào tiết của thầy, và ăn trong im lặng, lén lút .
Em vẫn nhớ nhiều lần thầy tâm sự, ước mơ lớn nhất của thầy là được làm giáo viên chủ nhiệm một lần. Chỉ một lần thôi mà thầy vận động hiệu trưởng mãi không được, từ năm này qua năm khác. Thầy kể, sau này con trai hiệu trưởng lân la tán tỉnh con gái thầy thì thầy đuổi thẳng cẳng, kêu khi nào cho thầy làm giáo viên chủ nhiệm rồi hẵng tính tiếp. Hè hè, đó là thầy em nói thế, chuyện thực hư thế nào em cũng chịu
Nhớ hồi đấy thầy có hai món tủ hay đem ra "giảng" là cuốn tiểu thuyết "Trăm năm cô đơn" và quảng thời gian sau khi thầy học ở liên xô về. Hai thứ này được xào đi nấu lại không biết bao nhiêu lần, tua từ năm này qua năm khác mà nghe vẫn cứ hay.
Món tiểu thuyết thì toàn cảnh "ghê rợn" cả, lại được biến tấu rồi thêm mắm thêm muối rất tài tình và sinh động nên nghe rất sướng, đặc biệt là lũ con trai . Hồi đó chỗ em cũng không có bán cuốn này, chỉ mỗi mình thầy có nên thầy kể gì cũng tin. Sau này có thời gian tìm đọc mới thấy một điều là có khi thầy mình nói còn hay hơn cả Gabriel Garcia Marquez cũng nên, hè hè .
Món thứ hai là chuyện thầy đi du học, rồi chuyện thầy về chán cơ chế cũ nên bỏ đi bốc thuốc chữa bênh, rồi cả chuyện thầy lặn lội vào miền tây kiếm sống, bị muỗi cắn nhiều quá nên tìm đường vượt biên. Vượt biên không được vì nghe đâu lũ lớn làm gãy hết cầu, nên cuối cùng đành phải lên núi dạy học và bốc thuốc chữa bệnh. Nghe nội dung thì cũng đơn giản và bình thường nhưng người kể có tài chém gió nên rất ly kì, cộng với nét mặt nghiêm khắc nửa thật nửa đùa lúc nói nên ai cũng tin, và được cái là, lúc nào đi học cũng được trận cười vỡ bụng.
Chuyện [vui] về thầy cô của em thì chỉ có thế, còn lại là buồn và không muốn nhớ . Hì hì, xin hết
P/s: Nhắc chuyện nghề giáo mà giờ vẫn thấy ức . Hồi chiều đi chơi với mấy cô bé, là học sinh cũ, xinh và chưa ai có người yêu cả (em thì cũng chưa vợ ). Cứ mỗi lần bị gọi T là em tỏ ra nhăn nhó, khó chịu. Vậy mà chúng ló ứ hiểu ý mình gì cả, chán .
__________________ Fly or die!
thay đổi nội dung bởi: Aloha, 11-20-2010 lúc 12:39 PM | | I thank Aloha for this original paper: | | 
11-20-2010
|  | Trusted member | | Tham gia ngày: Jan 2010 Đến từ: Mặt trăng
Bài gởi: 395
Thanks: 67 Thanked 114 Times in 64 Posts Downloads: 0 Uploads: 0 | | Ðề: Chuyện về các giáo Nhân ngày 20/1 nghe lại cái này. Thời Kitte với Chit chắc chả biết chữ tiếng Nga nào đâu nhỉ. Chị phải học những 8 năm liền. (Nhưng giờ trong đầu chỉ còn vài từ).
__________________ Thực ra thì tôi cũng không chắc, thế giới xung quanh tôi có tồn tại thật hay không. | 
11-21-2010
|  | Senior Member | | Tham gia ngày: Jan 2010
Bài gởi: 348
Thanks: 37 Thanked 154 Times in 91 Posts Downloads: 0 Uploads: 0 | | Ðề: Chuyện về các giáo Mình nhớ lớp 12 gặp một thầy dạy Văn rất "cá tính". Đứa nào đi học trễ là cho đứng luôn ngoài lớp, khỏi vào. Vì ra vào trong giờ giảng làm mất tập trung của các bạn, làm giảm mạch hứng thú giảng bài của thầy.
Thầy luôn có câu "khó khăn mới thể hiện tài năng". Hồi 12 mình sống hơi "lý tưởng cộng sản" nên take him at his words câu đó luôn. Luôn nỗ lực dậy sớm để đi học đúng giờ, dù phải cày bộ đề đến 2h sáng (chả là ham chơi 2 năm 10, 11 rồi bị hổng kiến thức).
Cả lớp đều ghét thầy này. 20/11 chả ai lên thăm. Mỗi mình mình lên nói chuyện cả tiếng đồng hồ.
Rồi khi được xét học bổng du học. Cái học bạ có chút trục trặc vì môn Văn chỉ 4.9. Mẹ lặn lội lên xin cho lên 5.0 điểm, thầy kiên quyết không nâng 
May mà vẫn không ảnh hưởng gì.
Rút kinh nghiệm sống cho mình: sống nguyên tắc cho bản thân, nhưng không nên áp dụng nguyên tắc đó một cách cứng nhắc cho người khác. Nhất là nếu quyết định của mình có thể ảnh hưởng đến tương lai của một người khác. | 
11-22-2010
|  | Trusted Member | | Tham gia ngày: Aug 2009
Bài gởi: 651
Thanks: 164 Thanked 261 Times in 169 Posts Downloads: 0 Uploads: 0 | | Ðề: Chuyện về các giáo Trời, bác thầy của Aloha thật là kinh dị. Bác này không cho làm chủ nhiệm là quá đúng rồi. Chủ nhiệm có mà loạn à. Kiểm tra lung tung thế thì học sinh học hành gì. Tớ nghe bạn nhắc đến Trăm năm cô đơn đã thấy kinh dị lắm rồi, đã thế còn mắm muối thì chắc tụi con gái lớp Aloha thù thầy phải biết.
Bài hát của chị Jen hồi bé em hay được nghe lắm chị, với bài Nụ cười nữa, suốt ngày được chế thành "Cho mày chết đi để chúng tao được cười..." bị người lớn hằm hè suốt. Chả biết tuị nhỏ bây giờ còn nghe không. Bài này cũng hay, mà bài hát thiếu nhi của Việt Nam thì ít.
Chuyện thầy giáo truyền cảm hứng cho học trò như chuyện của bác Nấm thì em gặp nhiều lắm. Mỗi tội trí nhớ giờ tệ quá Mà hay cái thầy của em thì không cứng nhắc thái quá như thầy bác Nấm.
Một trong những chuyện Grass nhớ được và có lẽ không bao giờ quên, chỉ gồm vỏn vẹn 3 chữ lời phê của thầy giáo, vậy mà gần như thành bước ngoặt của đời mình. Tớ kể hơi nhiều lời một chút, cả nhà thông cảm nhé.
Số là, tớ vốn có một sự tự ti rất to lớn và trầm trọng. Chả hiểu sao lại thế. Chỉ nhớ mẹ kể, hồi mẹ mang thai tớ, tớ cứ nằm im thin thít như sợ làm phiền mẹ tớ. Chỉ khi mẹ ngồi giặt hay làm gì đó cấn cái khó chịu lắm, tớ mới cựa quậy đôi chút. Chả bù cho ông anh tớ, quậy thấy bà luôn Vậy chắc lịch sử bắt đầu từ lúc tớ nằm trong bụng mẹ quá. Rồi đi học tớ lúc nào cũng kè kè suy nghĩ "Mình học rất dốt". Tuy cũng có lúc thứ hạng cao phết, nhưng tớ toàn nghĩ "Chỉ là gặp may thôi", rồi lại kè kè suy nghĩ "Mình học rất dốt", "Mình gần bét lớp"... đại loại thế.
Lớp năm, có lần kiểm tra thử để chuẩn bị thi tốt nghiệp, tớ làm bài toán không được. Kết quả nghiêm trọng đến nỗi cô giáo chủ nhiệm của tớ phải mời mẹ tớ đến nói chuyện và bảo là tớ có nguy cơ bị yếu môn Toán.
Mẹ tớ vẫn quyết định cho tớ thi vào lớp chuyên, gồm có chuyên Toán, Văn, và tiếng Anh. Nguyên vụ hè đó tớ không đi học thêm đâu cả. Chỉ có bố tớ ngày nào cũng rèn cho tớ môn Toán, giảng tỉ mỉ kĩ lưỡng và kiên trì vô cùng. Bà nội tớ thì kèm tớ môn Văn. Cuối cùng thì trừ chuyên Anh bị trượt do tớ run quá phát âm sai bét, còn thì tớ đỗ thủ khoa chuyên Văn và đỗ chuyên Toán với số điểm 19/20. Cả cô giáo và bạn học cũ của tớ đều ngạc nhiên. Ngày tớ đỗ chuyên Toán, mẹ tớ khoe ầm cả khu tập thể.
Song vào học chuyên Toán thì tớ run lắm. Vì tớ vẫn luôn nghĩ là tớ rất dốt Toán. Tớ đỗ chẳng qua nhờ bố tớ kèm cặp mà thôi. Còn đám cùng lớp tớ, chúng nó giỏi thế, lại học hành chuyên toán từ xưa, lịch sử oai hùng đã có, chắc tớ bét lớp mất... Tớ thường xuyên nghĩ như vậy. Và kết quả xem ra có phần đồng ý với tớ. Bài kiểm tra của tớ toàn 5 và 6, bất kể tớ có thường xuyên thức đến 12h đêm, 2h sáng... Thói quen cú vọ bắt đầu hình thành từ đó và đến bây giờ tớ vẫn không bỏ được. Tớ còn nhớ, một bài kiểm tra tớ được thầy phê "Có tính độc lập" mà tớ dịch mãi toàn thành "Có đỉnh đối lập" vì chữ thầy xấu quá, mẹ tớ dịch cho tớ mới vỡ lẽ. Độc lập là phải rồi. Bài đó xung quanh toàn 9 với 10, một mình tớ 5 điểm 
Vậy mà có một ngày, tớ nhận được bài kiểm tra có số 9 to đùng cộng thêm lời phê cũng to đùng không kém "Có tiến bộ". Lần này tớ dịch được chữ thầy khá nhanh, và tớ lặng mất một lúc vì sung sướng. Có lẽ ba chữ "Có tiến bộ" của thầy còn làm tớ vui mừng hơn cả được điểm tốt nữa. Có lẽ vì trước nay tớ vẫn có cảm giác như mình invisible trong lớp, nghĩ rằng mình dốt quá nên không ai chú ý đến, giờ cảm giác như mình bắt đầu tồn tại, và có người khẳng định sự tiến bộ của mình. Tớ bắt đầu manh nha ý nghĩ "Mình có thể..."
Lời phê của thầy chưa thể thay đổi hoàn tớ lúc đó, vì bệnh của tớ đã thâm căn cố đế. Song nó đã tạo ra cú hích đầu tiên để tớ manh nha thay đổi về mặt tư tưởng. Và khi tư tưởng thay đổi, cuộc đời tớ cũng thay đổi rất nhiều, theo hướng tốt hơn rất nhiều. Nhiều lúc tớ cố cắt nghĩa vì sao lời phê đó lại tác động đến tớ mạnh đến thế. Có phải vì lời phê của giáo viên thường mang ý nghĩa tiêu cực. Kiểu chê, hay góp ý thì giáo viên mới phê, chứ ít ai phê vì muốn khen thêm một câu cho nó đã. Tớ bị bất ngờ nên nhớ tới già chăng Song vì ấn tượng này mà khi TA, chấm bài cho lũ sinh viên, tớ rất khoái chêm mấy câu kiểu như "Excellent!", "Good job", "Perfect" mà giờ tớ cũng phải lăn tăn xem mình phê vậy có sến quá hay không???
__________________ Happy are those who dream dreams and are ready to pay the price to make them come true To view links or images in signatures your post count must be 10 or greater. You currently have 0 posts. | | We thank GrassFairy for this original paper: | | 
11-22-2010
|  | Senior Member | | Tham gia ngày: Jan 2010
Bài gởi: 348
Thanks: 37 Thanked 154 Times in 91 Posts Downloads: 0 Uploads: 0 | | Ðề: Chuyện về các giáo Cám ơn bạn Grass chia xẻ những kinh nghiệm rất riêng tư (chả hiểu nút thanks nó bị thế quái nào click chả có tác dụng).
Nhân bạn Grass nhắc đến bố, bà ngoại, mẹ. Tôi thấy có lẽ người thầy mà chúng ta hay quên nhất chính là họ Nhớ hồi xưa có rất nhiều trường hợp thi học sinh giỏi đạt giải cao, mà bố mẹ chỉ là thợ mộc, thợ nề. Nhưng chả hiểu sao những phụ huynh này lại rất giỏi Toán và chính họ là người thầy kèm cặp các bạn này giỏi như vậy. Những bạn được gọi là "thông minh" và "giỏi Toán" phổ thông, đa số đều có anh, chị, hoặc bố mẹ kèm Toán từ rất sớm.
Trong bóng bàn chúng tôi thường nói đùa là "đào tạo thiên tài là khi bạn cho một đứa trẻ 5 tuổi cầm vợt và bắt nó chơi, cho đến khi nó lớn lên chả biết gì ngoài chơi bóng bàn nữa" (câu tiếng Anh là gì quên mất rồi). | 
12-05-2010
|  | Trusted member | | Tham gia ngày: Jun 2009
Bài gởi: 64
Thanks: 40 Thanked 52 Times in 18 Posts Downloads: 0 Uploads: 0 | | Ðề: Chuyện về các giáo Nhớ hồi đó học lớp 11, cô giáo dạy Hoá ra bài tập kiểm tra 45'. Mình dùng Toán để giải hoá. Kết quả là ra thêm 1 đáp số nữa, ko có trong đáp án. Cô phê là "Rất khá". Nhưng kết quả chỉ có 8.5, vì mình ko đọc kĩ đề, làm thiếu 1 câu lý thuyết. Đây là bài duy nhất trong 3 năm cấp 3 được 1 giáo viên phê vào (ngoại trừ môn văn). Giờ vẫn còn giữ. Mỗi lần về vn vẫn thỉnh thoảng lấy ra xem. Mười mấy năm rồi... mới đó mà nhanh thật. | Latex Maths & Physics Editor ...
| | | |
Ðang đọc: 1 (0 thành viên và 1 khách) | | | | Ðiều Chỉnh | Kiếm Trong Bài | | | |
Posting Rules
| You may not post new threads You may not post replies You may not post attachments You may not edit your posts HTML đang Tắt | | | | |