Hay quá, có chỗ này để mình nói xấu roomate...
Chuyện của em thì khốn khổ hơn nhiều.
Tháng trước em sang Paris thuê nhà. Tiếng thì không biết, đường xá thì không, thế là vào thuê ở gia đình một ông Việt Kiều.
Ông này đầu tiên đăng quảng cáo một cái nhà 12 m vuông, 320E. MInh đến thì ông ta lừa vào ở cái phòng 3 m vuông. Từ bé đến giờ mình lần đầu tiên thấy cái phòng 3 m vuông nó thế nào. Tranh cãi lung tung, cuối cùng ông ta mới lòi ra cái nhà 12 m vuông, nhưng rất ấm ức.
Ông ta 65 tuổi, có một bà vợ trẻ 28 tuổi, do ông ta mua từ Việt Nam, ship sang Pháp. Bà vợ thì chả biết làm,chả có học hành gì hết, suốt ngày ở nhà, tiếng tăm không biết, chả biết nói chuyện với ai. Vợ ông ta có tính suốt ngày đi nói xấu chồng, so sánh chồng không bằng người nọ người kia.
Từ khi em đến ở, bà vợ mừng lắm vì có người nói chuyện. Em thì làm NC, nên ở nhà suốt ngày, và thú thực thì chả nghĩ gì cả. And I am nice to people. Ông chồng thì ở nhà dưới bán hàng.
Được vài hôm, ông ta hì hục thuê thợ lắp camera quanh nhà, quanh cửa tiệm và cả nhà trên nữa. Thế là em biết ông ta bắt đầu ngờ linh tinh rồi, trong khi thể loại gái chã, gái vô học thì đừng hòng em để mắt đến. Em thì có suy nghĩ quái gì đâu. nhưng ông chồng 65 tuổi, sinh lý tiệt béng nó rồi, vợ thì đang hừng hực xuân sắc nên ông chồng thấy em thì ngứa mắt.
Ở được đúng 3 tuần, em thấy bất tiện quá... Và đi tìm nhà khác. Lần này rút kinh nghiệm, ở với một cụ già 75 tuổi, thế là an toàn nhất. |