Thế ra là chỉ có thế là mình không thèm lòng tự hào dân tộc ạ?
Đánh giá một con người đâu phải chỉ là vẻ bề ngoài. Lòng tự hào dân tộc chắc hẳn không phải chỉ là vẻ bề ngoài.
Nếu không có hay không cần giáo dục lòng tự hào thì liệu ai kia có khả năng làm cho nước mình " cứ giàu như Nhật, giỏi như Do Thái " theo cách mà khi làm xogn họ có thể càng tự hào thêm không.
Em đang nói đến "tức thì", cái phiến diện bên ngoài, cái first impression.
Còn việc bác nói giáo dục lòng tự hào thì em đồng ý, nhưng không biết làm như thế nào. Chắc hẳn không phải kiểu "nước ta rừng vàng biển bạc, dân tộc ta thông minh quật cường" rồi.
Một người nổi tiếng, nếu bạn không biết Maria Ozawa là ai thì tôi không còn gì để nói cả.
[Only registered and activated users can see links. ]
Có gì thì bạn tự google nhé.
Con bé này nổi như cồn ở Trung Quốc và Đài Loan . Không ngờ nó nổi tiếng thế (trong giới đàn ông thôi nhé).
Dạo nọ nói chuyện với thằng roommate người Tàu. Thấy nó ghét Nhật quá hỏi nó: thế nước mày ghét nước nào nhất. Nó bảo Nhật.
Nó hỏi thế nước mày ghét nước nào nhất. Định không trả lời nó, thế mà nó đoán ra là Tàu
Một kiểu tư tưởng lớn gặp nhau là "phang" girls của kẻ thù. Mấy thằng Tàu cứ đòi phang gái Nhật để "regain my honor". Nghe quen không?
Nó hỏi thế nước mày ghét nước nào nhất. Định không trả lời nó, thế mà nó đoán ra là Tàu
Một kiểu tư tưởng lớn gặp nhau là "phang" girls của kẻ thù. Mấy thằng Tàu cứ đòi phang gái Nhật để "regain my honor". Nghe quen không?
Phải bảo người Việt nam yêu chuộng hòa bình, chả ghét nước nào chứ lại . Mấy thằng Tàu mà nói câu đó thì cũng hài nhỉ. Mà các bác sang đây hay gặp bọn Tàu thâm hay chơi xấu gì chưa? Em chưa gặp và đang tò mò xem bọn trí thức Tàu nó như thế nào.
Tớ sống toàn với Tàu graduate cũng thấy chúng nó cũng như mình, cũng ngây ngô, học nhiều và hiền lành, có đứa thì cưc tốt và giúp bạn (tớ) khá nhiệt tình (có mấy lần mình suýt đi muộn group meeting, thế là cô bé Tàu lại gọi điện hỏi mày làm sao, mày quên à, ....). Cái tớ không thích là ý thức không được tốt lắm từ một số người (dù là PhD student) như ở hơi bẩn, và bố của lười. Lần nào đi đổ rác cũng thấy mấy cái túi rác bên cạnh thùng rác, chúng nó ngại mở thùng nên vất mịa nó cạnh cái thùng. Mình định chửi vài câu bảo dân Tàu thế này thế kia nhưng nghĩ lại thì thấy dân VN làm PHD cũng ít, nên những thằng làm PhD như mình thuộc dạng lịch sự cụ nó rồi, so sánh với bọn nó làm gì, chúng nó học đông thì cũng có thằng nọ thằng chai ()
__________________ Không có gì quí hơn độc lập tự do. Tốt nhất là không lấy vợ.
thay đổi nội dung bởi: haichit., 04-21-2010 lúc 02:31 AM
Sorry vì off topic tí:
Em jupiter chửi ít thôi. Nếu muốn chửi thì quan sát, học hỏi cách chửi của mấy anh chị (như haichit, tree,... chẳng hạn) để chửi cho "duyên dáng" hơn chứ đừng chửi thô như vừa rồi .
Trích:
Thớt này đóng được rồi vì kết luận cuối cùng là con mụ ngọc bích đích thị là đồ thần kinh
Còn việc bác nói giáo dục lòng tự hào thì em đồng ý, nhưng không biết làm như thế nào. Chắc hẳn không phải kiểu "nước ta rừng vàng biển bạc, dân tộc ta thông minh quật cường" rồi.
Bản thân tree nghĩ rằng trong lòng tự hào dân tộc trước nhất là phải có tình yêu quê hương đất nước. Cái cần giáo dục thì nhiều lắm mà vấn đề là mình đã có quan tâm chưa, nếu chưa thì sẽ có hay không. Cần giáo dục từ lịch sử, văn hoá , truyền thống, địa lý v.v những nét của riêng VN, yêu và hiểu những giá trị ấy, nhưng không phải kiểu mà tree từng học thời học sinh vì tree thấy đó chỉ là học thuộc và trả bài mà không thấm được giá trị. Mấy môn sử, địa này kia khi tree còn là học sinh thấy học vất vả quá, ngày tháng lộn tùng phèo mà lại không thú vị. Giá mà được dạy về giá trị của nó và ý thức để học. Đổi phương pháp dạy những môn này và kết hợp liên hệ giữa chúng sẽ hay hơn. Một chuyến thăm bảo tàng lịch sử và nghe họ nói có vẻ thât bổ ích...
Rồi giáo dục yêu và hiểu giá trị tài nguyên thiên nhiên. Có thể bạn cười tree chứ tree tự hào đất nước mình "rừng vàng biển bạc" thật , tree nghĩ việc tự hào về chuyện này chỉ không ý nghĩa khi người ta cứ tự hào hảo huyền rằng mình có áo đẹp mà không hiểu giá trị và cách mình làm nó mang điểm riêng của mình cũng như không hiểu giá trị bảo vệ tài nguyên và không thấy xót khi tài nguyên bị lạm dụng vậy, chằng hạn như về hiểu và bảo vệ rừng. Tree cũng tự hào mình trồng được nhiều trái cây ngon xuất khẩu trên đất mình.... Rồi cần giáo dục mình còn nghèo,cần phải hiểu , thông cảm và cố gắng học bằng bạn bằng bè , dạy miền trung hay lũ lụt dạy tình thương yêu...
Rồi tree cũng tự hào về truyền thống dân tộc. Có lần tree xem phim tài liệu liên quan tới hệ thống trường học Hàn Quốc, thấy học sinh tiểu học được dạy cho những môn truyền thống như trống, múa, rồi nhiếu thứ lắm, những phép tắc tuyền thống...tree cứ ước giá mình cũng được học những cái như vậy của nước mình. Tree cũng tự hào về âm nhạc dân tộc của mình. Hồi nhỏ đâu có ai dạy, nhưng tự dưng thấy thích cái đàn tranh, còn tính đi học mà không có tiền. Nhưng phải công nhận chỉ một lần nghe GS. TS. Trần Văn Khê giảng một bài về âm nhạc dân tộc mình thì chắc không thể rời mắt được, cuốn hút lắm và hiểu ra, yêu thêm và tự hào âm nhạc mình lắm. Tree rất quý GS và thích nghe GS giảng. Hay mở thêm cái topic về giá trị truyền thống nhỉ. Nói chung sau này có con hi vọng mọi người hướng cho con mình tìm hiểu để yêu và tự hào VN, tree cũng thế .
Tree lại nói nhiều nữa rồi, khi buồn hay nói nhiều mong các bạn thông cảm. Thôi tặng các bạn bằng bài hát rất hay ( nhạc tren youtube này không được chất lượng lắm) mà tree rất thích về cây đàn bầu tuyệt vời của VN ta.
Lẳng tai nghe đàn bầu , thánh thót trong đêm thâu
Tiếng đàn bầu của ta cung thanh là tiếng mẹ ,cung trầm là giọng cha, ngân nga em vẫn hát, tích tịch tình tình tang, tích tịch tình tình tang
Tiếng đàn bầu Việt Nam, ngân tiếng vang trong sáng... Ôi ! cung thanh, cung trầm rung lòng người sâu thẳm.
Việt Nam Hồ Chí Minh, Việt Nam Hồ Chí Minh
Tiếng đàn bầu thuở xưa cũng thương Kiều nức nở,
than mình chẳng tự do, bi ai dân mất nước, não ruột từng đường tơ
Tiếng đàn bầu ngày nay như tiếng người chiến thắng
đang vang vang ca rằng, ta đời đời ơn Đảng Việt Nam ngời vinh quang.
thay đổi nội dung bởi: tree, 04-21-2010 lúc 06:30 AM
Em Bích này đi 2 nước cờ sai cả hai.
Nước thứ nhất là tự dưng đem cái tâm sự thầm kín của mình (mê Tàu) lên mạng cho bàn dân thiên hạ ném cà chua.
Nước thứ hai là đã đi nước thứ nhất rồi lại còn lên mạng phân bua, quên mất cái câu "It is better to keep your mouth closed and let people think you are a fool than to open it and remove all doubt." (Mark Twain).
Em đồng ý lần đầu tiên với ý kiến bác Mê Nấm, mặc dù đọc bài bác nhiều, em cho rằng chị Bích này vụng chèo khéo chống, chứ các bác chính trị ở đâu đó (Tầu, ta hay hải ngoại) có dựng lên em Bích theo kiểu biếm họa thế này thì em Bích cũng ứ chịu nhắm mắt mà làm liều, để rồi bị mang tiếng là idiot lại còn ba hoa.
Tôi có biết đến 3 cậu Tầu chỗ tôi làm việc, nhưng nói chung cũng tránh không bao giờ đề cập đến vấn đề không hòa hợp giữa 2 bên, tuy nhiên phải công nhận dân Tầu khó lẫn, họ có cái đặc trưng tự hào của họ, mà dường như đó là niềm tin bất di bất dịch, như kiểu các bạn đạo hồi tin vào thánh và cầu nguyện vậy.
Gạt cái râu ria sang 1 bên, gạt mấy cái "thất vọng" (do sang bển) sang 1 bên, tôi không cho là VN thiếu điều để tự hào. Ta không nhắm mắt trước cái sai, cái kém, nhưng tuyệt không phải vì thế mà phải mang tư tưởng tiểu nhược để tự coi thường rẻ rúm chính bản thân chúng ta. Cái gì vừa mức cũng đúng, khen chê cũng vậy.
Những hành động cực đoan, chửi bới thái quá, tôi cho rằng đều có dính líu đến những chuyện này nọ không vô tư, gạt những cái đó sang 1 bên, thì ta mới đi đến được chân lý, độc lập với những mục đích tư lợi.
Bác nào bảo dân Nhật tự ti là không chuẩn đâu đấy nhá, họ khiêm tốn, nhưng họ vẫn đủ tự hào. Cái này tôi nghe người châu âu nói lại. Họ ngại vì họ cho rằng dân Châu Á ghét họ nói chung sau thế chiến thứ II.
Ps: Phải nói là bây giờ tôi dùng từ Tầu chứ không phải Khựa, tức là calm down và suy nghĩ kỹ hơn rất nhiều so với trước.
thay đổi nội dung bởi: Le Dang Thi NGUYEN, 04-21-2010 lúc 06:32 PM
We thank Le Dang Thi NGUYEN for this original paper:
Nguồn: blog NVT [Only registered and activated users can see links. ]
Trích:
Đôi điều thưa lại với trả lời của Đỗ Ngọc Bích
Trang blog này và chủ có nó không có ý định bàn thêm sự kiện “tiến sĩ Đỗ Ngọc Bích”, vì thiết tưởng một bài cũng đủ cho màn “hài kịch”. Thật ra, có vài trang web -- hoặc chảnh chẹ, hoặc che tai bịt miệng nhắm mắt như 3 con khỉ của Ghandi -- không thèm đề cập đến sự việc. Có người thì khẳng định không thèm tranh luận với cô Bích vì vai vế của cô thấp quá. Tôi đồng ý là không cần tranh luận, nhưng cần phải chỉ ra những sai trái của cô, như là một cách giáo dục vậy thôi.
Nhưng có một bạn đọc nài nỉ nhờ tôi đăng bài sau đây, nên tôi đành phải chiều lòng bạn đọc. Thật ra, bài này tác giả gửi cho tôi từ hôm qua, và tác giả có nói là cũng gửi cho một trang web khác, nên tôi chưa đăng. Hôm nay, tác giả lại nhắc và có vài thay đổi nhỏ để nhờ tôi đăng. Bài viết chỉ ra những mâu thuẫn trong “phản hồi” của cô Bích. Qua bài viết, chúng ta thấy tác giả NTK từng tham gia hội nghị gì đó trong tháng 11 vừa qua và từng biết cô Bích có phát biểu [linh tinh] trong hội nghị đó.
Nhân đây, cũng xin bàn qua một chi tiết nhỏ trong bài của RFA cũng về cô Bích. Trong bài “Người Việt đã khác trước”, phóng viên Trân Văn của RFA có trích lời giải thích của Erik Harms (Đại học Yale) như sau:
“Cho tôi giải thích vấn đề này. Trên BBC người ta ghi cô Bích là Tiến sĩ giảng dạy ở Yale. Nó sai nhiều điểm. Điểm thứ nhất là cô Bích chưa có Tiến sĩ. Cô Bích nói cho mình biết là cô có gửi CV cho BBC. CV là lý lịch và trong CV đó có nói là ABD Tiến sĩ. Chữ ABD bằng tiếng Anh nó hơi phức tạp cho người không biết. ABD có nghĩa là “All but dissertation”, nghĩa là đang học Tiến sĩ nhưng có qua quá trình giảng dạy rồi, mình đang viết luận án. Nếu không hiểu chương trình Mỹ, người ta nghĩ: Ồ!Là Tiến sĩ rồi. Thế nhưng thực sự một người ABD có nghĩa là chưa có bằng, chưa nộp luận văn.
Thực sự bây giờ cô Bích là sinh viên cao học, sắp viết luận văn ở Đại học Hawaii trong Khoa Hoa Kỳ học, chứ không phải là Tiến sĩ đang giảng dạy ở Yale. Erik phải điều chỉnh lại thông tin một cách rõ rang nữa là cô Bích đang sống ở đây, ở New Haven (bang Connecticut, nơi Đại học Yale tọa lạc).
Có một chương trình ngoại ngữ cho những sinh viên ở Yale muốn học thêm về ngoại ngữ. Ở Yale mình dạy tiếng Việt đến lớp hai. Có nghĩa là dạy hai năm tiếng Việt. Sau đó có sinh viên nào giỏi tiếng Việt, muốn tìm người dạy kèm tiếng Việt thì Yale sẽ thuê một người để dạy thêm một chút. Trước đây mình không biết nhưng mà cô Bích có dạy tiếng Việt cho hai sinh viên ở đây. Sinh viên rất là giỏi tiếng Việt, muốn đọc báo hay là đọc sách gì đó thì họ gặp cô Bích. Ví dụ một tuần, một tiếng đồng hồ gì đó.
Thực sự thì có thể nói là cô Bích có dạy nhưng không phải trong chương trình chính thức ở Yale. Cô Bích có dạy kèm cho mấy sinh viên học ở Yale nhưng mà là dạy kèm ngoài giờ học cho mấy sinh viên ở Yale học thêm, ngoài giờ học bình thường. Có thêm một câu mình nhớ là người ta có hỏi là cô Bích có dịch thuật tài liệu?
Đây không phải là việc chính của Yale. Ví dụ có một ông giáo sư chuyên môn về Việt Nam muốn có sự giúp đỡ trong một vài tài liệu về lịch sử…”
Giải thích về ABD của Erik hơi ... khó hiểu. Để tôi diễn giải cho các bạn nhé. Cụm từ “all but dissertation” (ABD ở Mĩ, hay “PhD Candidate” còn ở các nước Anh và Úc) chỉ giai đoạn đầu trong chương trình học của một nghiên cứu sinh tiến sĩ. Ở giai đoạn ABD, nghiên cứu sinh đã hoàn tất những khóa học cần thiết cho việc nhập học tiến sĩ, đã qua kì thi nhập học, qua kì thi tổng quát, và đã bảo vệ đề cương nghiên cứu (research proposal). Để hoàn tất chương trình tiến sĩ, nghiên cứu sinh còn phải thực hiện và hoàn tất đề án nghiên cứu và viết luận án. Ở Viện tôi thì sau ABD cô Bích cần phải tiêu ra ít nhất là 3 năm (nếu mọi chuyện ok) thì mới được bảo về luận án PhD. Nói gì thì nói, tôi vẫn nghĩ câu "chưa đỗ cô nghè, đã đe hàng tổng" là chính xác cho trường hợp cô này.
Vậy tôi mời các bạn đọc nhận xét của bạn NTK.
NVT
====
Đôi điều thưa lại với trả lời của Đỗ Ngọc Bích
Nguyễn Tuấn Khải
Đọc qua những gì gì cô “Đỗ Ngọc Bích trả lời độc giả”, tôi cảm thấy thất vọng. Cô vẫn sử dụng một văn phong hách dịch và trịch thượng, mỉa mai những người phê bình cô. Cô cố tình ngụy biện hòng đưa độc giả lạc hướng về những sai lầm rất cơ bản của cô, để lấp liếm những khoảng trống về sự hiểu biết rất tai hại của cô. Nếu “văn là người” thì bài trả lời của cô là một thể hiện rõ ràng nhất cho thấy cô đúng là một kẻ ngụy học thuật. Bài này chỉ nhằm trao đổi với cô Bích một vài điểm chung quanh văn hóa bàn luận mà thôi, chứ không bàn đến nội dung học thuật của cô. Tôi sẽ tập trung vào những điểm mà cô trả lời.
Thứ nhất: cô tự mâu thuẫn và lấp liếm. Cô viết rằng trong bài viết trước, cô chỉ nêu câu hỏi chứ không có câu trả lời. Điều này sai và mâu thuẫn với những gì cô viết. Trong bài trước cô viết một cách khẳng định rằng “Người dân Việt Nam bắt nguồn từ Trung Quốc, Vua của Việt Nam cũng khởi tổ từ người Trung Quốc, coi vua Trung Quốc như anh như cha …” nhưng không trưng ra bất cứ một chứng cứ nào làm cơ sở cho phát biểu đó. Cô còn viết như đinh đóng cột rằng “Việt Nam thực ra cũng là một phần trong da thịt của Trung Quốc”. Đối với một người Việt Nam có lý trí, đó là một sự xúc phạm quốc thể nặng nề khó có thể tha thứ được. Nếu cô là người Trung Hoa thì chẳng ai chấp nhất, nhưng nếu cô tự xưng là người Việt Nam thì thú thật với cô rằng đại gia đình Việt Nam không muốn có một đứa con như cô.
Thứ hai: cô chẳng những mâu thuẫn mà còn trịch thượng lên lớp dạy đời. Cô trích câu nói của “các giáo sư ở Mỹ” rằng “Chỉ có câu trả lời ngu xuẩn, không có câu hỏi ngu xuẩn.” Có lẽ cô muốn nói nhưng ai góp ý và chỉ ra những sai lầm của cô là ngu xuẩn? Kiểu trích dẫn “Các giáo sư ở Mỹ” là một thói ngụy biện dựa vào đám đông. Xin hỏi cô: “Các giáo sư ở Mỹ” là ai, và lý do gì để tôi và độc giả phải tin vào họ? Vậy thì cô đừng lên lớp dạy đời bằng cách trích dẫn câu nói vô duyên của “Các giáo sư ở Mỹ” nhé.
Tôi nghĩ khi trích dẫn câu này, có lẽ cô không chịu khó đầu tư suy nghĩ đến nơi đến chốn. Cô học ở Mỹ, chắc cô cũng từng tham dự các hội thảo khoa học. Trong những cuộc hội họp như thế, cô có khi nào nghe người ta nói đến “good question” (câu hỏi hay) và “stupid question” (câu hỏi ngu xuẩn) không? Cô có biết rằng trong lớp học, người ta cho điểm dựa vào câu hỏi hay và câu hỏi ngu xuẩn không? Những câu hỏi ngu xuẩn thể hiện người hỏi thiếu tri thức mà cố tình làm dáng trí thức, làm dáng chuyên gia. Nếu mượn cách nói “There are no stupid questions, only stupid answers” của cô, thì tôi cũng có thể nói “There are no stupid questions, only stupid people” (không có câu hỏi ngu xuẩn, chỉ có người ngu xuẩn).
Thứ ba: cô vẫn quen thói khoe khoang để lấp liếm hiểu biết của cô. Cũng cần nhắc lại rằng trước đây danh xưng là “tiến sỹ về Quan hệ Quốc tế và Hoa Kỳ học, hiện đang giảng dạy Việt học và tham gia dịch thuật các công trình sử học cổ, trung đại của VN tại Đại học Yale, Hoa Kỳ”, đến khi bị nhiều người chỉ ra rằng cô chưa học xong tiến sĩ và cũng chẳng giảng dạy gì ở Đại học Yale thì cô quay sang tuyên bố rằng chuyên môn của cô là “Hoa Kỳ học”, và cũng không giải trình cho độc giả biết học vị tiến sĩ đó là ở đâu ra, do cô xưng hay do BBC phong cho cô. Nhưng tôi e rằng cô hiểu chữ “chuyên môn” ở đây hơi phóng khoáng. Trong giới học thuật nghiêm chỉnh, nhất là xã hội học, khi ai đó nói đến “chuyên môn của tôi” thì phía sau người đó là một lý lịch dày với những công trình nghiên cứu đã được công bố trên các tạp chí chuyên ngành có tiếng. Còn ở đây, cô chưa có một công trình nào trình làng, thậm chí học hành chưa xong, là đã dám tự xưng mình là chuyên gia. Nếu đó là một sự hiểu lầm của người mới vào nghề thì còn châm chước được, nhưng một nghiên cứu sinh tiến sĩ mà nói như thế thì quả là hợm hĩnh. Cái thói hợm hĩnh này ông bà ta nói “ếch ngồi đáy giếng, thấy trời bằng vung”.
Tôi chưa biết cô Bích đã có phát kiến gì để xứng với danh nghĩa của một chuyên gia “Hoa Kỳ học”, nhưng hình như những gì cô thể hiện là chuyên gia đọc và dịch báo tiếng Anh. Cái chuyên môn “Hoa Kỳ học” của cô thể hiện qua câu chuyện của … cựu tổng thống Clinton và Lewinsky, và những tấn công của Đảng Cộng Hòa!
Trình độ học thuật của cô Bích cũng rất đáng nghi ngờ. Cô suy luận rằng trong kỳ bầu cử tổng thống Mỹ năm 2004, vì ứng cử viên John Kerry chỉ trích ứng cử viên George W. Bush nhiều quá nên mất phiếu. Ôi, suy luận dễ dãi như thế này mà tự xưng là chuyên gia Hoa Kỳ học! Cô Bích phải biết rằng một hiện tượng thường có nhiều giải thích, và người ta chỉ chọn giải thích nào phù hợp nhất. Ở đây, cô chưa đưa ra được những giải thích khác, mà chỉ nhét chữ vào mồm người khác là do John Kerry mất phiếu là do chỉ trích George W. Bush. Nếu là một lời giải thích, nếu cô thuộc loại chịu khó đọc thì chắc cô cũng biết rằng cũng đã có các “nghiên cứu” chỉ ra rằng xu hướng mốt mặc váy ngắn hay dài của phụ nữ Mỹ trước kỳ bầu cử cũng quyết định được xem đảng nào thắng trong nhiệm kỳ đó, cô Bích ạ! Cho nên, cách suy luận của cô cho thấy cô quả thật cô chưa đủ chín chắn ngay cả trong một vấn đề đơn giản, thì nói gì đến những vấn đề phức tạp hơn.
Thật ra, ngay cả trình độ tiếng Anh của cô cũng là một dấu hỏi. Cô có tính hay khoe. Xen kẽ trong bài viết là trích dẫn câu này, chuyện kia, và thậm chí chú thích cả tiếng Anh! Cô viết “Tôi e rằng đó có thể là cách suy nghĩ theo kiểu ‘bộ lạc’ (tribal)”, như sợ người đọc không hiểu bộ lạc là gì. Nhưng rất tiếc là cô viết sai, tribal là tính từ cô ạ; tribe mới là danh từ. Tiếng Việt chúng ta có từ bộ lạc mà ai cũng hiểu, độc giả không muốn thấy một kiểu viết lai căng, một hành xử văn hóa hợm hĩnh của cô đâu.
Ở đời vẫn có những “ngựa non háu đá”, những người mới ra nước ngoài vài năm và học lõm bõm đôi ba chữ tiếng ngoại quốc rồi quay sang mạt sát dân tộc mình, như là một biện minh cho sự lưu vong của mình. Tuy nhiên, những con ngựa non háu đá đó thường có bản lĩnh văn hóa thấp và học vấn chưa đến nơi đến chốn, khi được góp ý thì tự điều chỉnh và trở thành khiêm tốn và có ích cho xã hội hơn. Nhưng cô Đỗ Ngọc Bích thì không có tính cầu thị đó. Cô đã từng phát biểu linh tinh trong hội thảo về Việt Nam ở Đại học Yale vào hôm 18/11 vừa qua, rồi đến nay cô lặp lại những quan điểm sai lầm đó trên một diễn đàn rộng lớn hơn. Đến khi người ta góp ý thì cô còn chửi xỏ lá và lên lớp họ. Những sự kiện này thể hiện bản chất của cô là phách lối, trịch thượng và lai căng. Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn ngày xưa hay hát: Gia tài của mẹ một bọn lai căng / Gia tài của mẹ một lũ bội tình. Chúng ta không cần có một kẻ lai căng và bội tình như cô Đỗ Ngọc Bích trong đại gia đình Việt Nam. Tôi có thể viết lại câu đó 1000 lần mà không có chút ngại ngùng.
N.T.K
__________________ Không có gì quí hơn độc lập tự do. Tốt nhất là không lấy vợ.