Mấy hôm nay em đang phân vân quá, không hiểu là nên đi học tiếp hay đi làm. Hưởng ứng bài viết của bác Thi, em cũng muốn viết ra vài dòng xem thử có tìm được lối thoát rõ ràng không.
Hướng thứ nhất, ra làm công ti. Đầu năm 2008 mục tiêu chính của em là ra làm công ti sau khi tốt nghiệp. Em thấy mình không hợp với nghiên cứu, em không có đam mê mãnh liệt, em hợp với những mục tiêu cụ thể, rõ ràng và thực dụng. Tuy nhiên, khủng hoảng kinh tế ở Hàn vào giữa năm ngoái đã ảnh hưởng rất lớn đến khả năng tìm việc của người nước ngoài tại đây. Các công ti cắc giảm nhân viên, trước tiên là người nước ngoài, sinh viên Hàn du học ở US cũng đổ sô về tìm việc. Riêng em, khả năng xin được việc càng khó khăn khi em chỉ muốn làm việc ở tập đoàn DOOSAN, tập đoàn lớn duy nhất của Hàn có kinh nghiệm trong vấn đề xây dựng các nhà máy lọc nước biển. Nhận thấy những khó khăn trước mắt, em dần dần chuyển sang hướng thứ 2.
Hướng thứ 2, học tiếp PhD ở US. Có hai lý do để em chọn US. Thứ nhất, giáo em quyết định chấm dứt đề tài lọc nước biển vì nó quá nặng về engineering. Lý do thứ 2, em tìm thấy một lab rất hợp với hướng yêu thích của em ở Cali, vùng đất hứa về vấn đề lọc nước biển ở US, em mơ ước được làm việc ở đó sau khi ra trường. Thực ra ngoài Mỹ, Singapore, Úc và đặc biệt là Trung Đông và vùng Địa Trung Hải cũng nghiên cứu và triển khai rất nhiều dự án về lọc nước biển. Tuy nhiên thứ tự ưu tiên của em vẫn là US, sau đó đến Úc và Sing. Em chuẩn bị cho hướng này từ đầu năm 2009 bằng việc đọc những bài báo của lab mà em thích sang, nghiền ngẫm kinh nghiệp học tiếng anh và apply trên vietphd .
Sau khi bảo vệ tốt nghiệp cách đây không lâu, đáng ra phải lao vào học tiếng Anh để chuẩn bị mùa Fall 2010 thì em lại miên man suy nghĩ về hướng 1, đi làm. Ngoài những băn khoăn nhỏ về tài chính, gia đình thì trăn trở lớn nhất của em chính là năng lực bản thân và mơ ước của đời mình. Liệu mình có đủ khả năng hoàn thành cái PhD không, và nếu được thì nó có giúp ích gì hơn cho ước mơ của mình so với việc làm quen với thực tế sau 4-5 năm. Trong khi hướng xin học tiếp khả thi hơn vì profile của em cũng không đến nỗi, giờ chỉ cần cố gắng học tiếng Anh vừa đủ yêu cầu nữa là có cơ hội thì hướng tìm việc (mà em thích) rất khó khăn trong điều kiện hiện nay của Hàn. Cái khó là, em thích ra làm việc hơn vì em nghĩ mình hợp với industry hơn và nó phục vụ tốt hơn cho ước mơ lâu dài của mình. Cái khó hơn là, công ti mà em muốn ra làm chỉ có 1.
Hiện em đang nghĩ, mình vừa theo đuổi Fall 2010 vừa tìm việc. Nghe thì có vẻ ok nhưng em thấy nếu như thế thì khả năng thất bại ở cả hai là rất lớn. Em vốn xưa nay không quen với nhiều mục tiêu cùng lúc, lúc nào mà mục tiêu càng ít càng rõ ràng thì em càng thành công. Việc apply thì có rất nhiều những công đoạn phải chuẩn bị mà các bác ở đây đều biết rõ. Tìm việc thì lại có những mối lo khác không phải dễ dàng gì. Ngoài ra từ giờ đến cuối năm em vẫn phải lo nốt cái đề tài cho giáo sư mà em đang thực hiện, giáo đã rất tốt với mình thì giờ mình cũng phải làm gì đó đáp trả.
__________________ mdlhvn
thay đổi nội dung bởi: mdlhvn, 06-18-2009 lúc 01:48 AM
Thấy băn khoăn trăn trở quá, mình chỉ hỏi 1 câu thôi:
Lấy vợ chưa, hay có bồ chưa? Neeus mà chưa có thì đừng tranh chấp với tớ trên box chát nhá. Tớ không định type thêm đâu, nhưng theo quy định thì chưa đủ nên phải type thêm, cbcn.
Tớ đã từng ở trong hoàn cảnh đó nên rất hiểu những băn khoăn của bạn mdlhvn, có thể chia sẻ với bạn để làm quen vậy . Còn lời khuyên giá trị thì hy vọng các bác cây đa cây đề vào đây cho bạn một ít.
2 năm trước tớ cũng buộc phải lựa chọn giữa đi làm và tiếp tục đi học. Điểm khác biệt lúc ấy là tớ đã đi làm rồi, công việc nói chung là phù hợp và tớ cũng rất thích môi trường làm việc ở cty. Tớ được dàn sếp quý và tạo điều kiện làm việc rất tốt so với mặt bằng chung ở các công ty phần mềm trong Sài Gòn. Còn việc đi học tiếp thì mặc dù tớ rất muốn, nhưng cũng không biết mình có đủ khả năng được admission và hoàn thành cái PhD không. Do đó, trong thời gian chờ đợi ra quyết định, để an toàn, tớ vừa đi làm, vừa tích cóp tiền, vừa tự luyện tiếng Anh để thi GRE, TOEFL, để khi thời cơ tới thì tớ có thể nắm bắt ngay.
Tớ mất gần 1 năm để quyết định nên đi học. Số tớ gặp may nên chẳng phải vò đầu bứt tai cân nhắc lựa chọn gì cả. Tớ dần dần không còn đam mê với công việc ở công ty, vì sau một thời gian quen việc thì chẳng còn gì mới mẻ nữa. Hoàn cảnh lại đẩy đưa như tớ đã nói, trước sau gì tớ cũng phải đến US và đi học là lựa chọn tốt nhất. Tớ hy vọng lấy cái PhD để sau này đủ khả năng làm assistant cho một người rất quan trọng với tớ đến trọn đời :o.
Tóm lại, nếu tớ là mdlhvn và tớ muốn hướng đến việc đi làm ngoài industry thì tớ sẽ lựa chọn hướng đi học ở US vì
- Lấy cái PhD rồi thì khả năng kiếm được việc ở US cao hơn (so với cái MS ở Korea).
- Nhiều cửa mở ra cho thị trường tìm việc hơn.
- Lựa chọn an toàn, nếu chán làm industry thì có thể quay lại làm researcher tiếp.
- Nếu về VN tham gia cái dự án lọc nước biển thì cái PhD từ US vẫn được trọng hơn.
Chúc bạn nhiều may mắn và sớm tìm ra hướng đi tốt nhất cho bạn.
- Lấy cái PhD rồi thì khả năng kiếm được việc ở US cao hơn.
- Nhiều cửa mở ra cho thị trường tìm việc hơn.
Are you sure?
Muốn kiếm việc ở Mỹ thì học ở Mỹ sẽ dễ hơn là đúng. Những người được đào tạo ở nơi khác đến xin việc ở Mỹ thường sẽ khó khăn hơn nhiều. Nhưng bảo lấy cái PhD rồi thì khả năng kiếm việc cao hơn là hoàn toàn sai lầm. Thực tế xảy ra điều ngược lại, PhD khó xin việc hơn là MS và BS, thị trường việc làm cho PhD cũng nhỏ hơn nhiều, cạnh tranh cũng thường cao hơn.
Trích:
- Lựa chọn an toàn, nếu chán làm industry thì có thể quay lại làm researcher tiếp.
Cái này vague, researcher và industry jobs không phải là 2 công việc tách biệt nhau và người ta cũng không phân loại như thế. Chỉ có phân loại giữa academic jobs và industry jobs, còn researcher có thể làm ở cả hai nơi. Ở industry thì các researcher chủ yếu làm ở các research labs của các tên tuổi lớn như MS, IBM,... (đối với ngành CS), hoặc là ở các phòng R&D của các công ty nhỏ hơn. Thông thường việc chuyển việc thì chiều từ academic ra industry nhiều hơn và dễ hơn chiều ngược lại.
Nói chung mình cũng khuyên bạn mdlhvn nên đi Mỹ học vì ngoài chuyện kiến thức chuyên môn bạn còn học được nhiều thứ khác nữa, những thứ mà học ở châu Á sẽ không có được.
Hehe tất nhiên là em không sure 100% và đưa lý do lựa chọn đi học PhD ở US cho mọi trường hợp rồi. Em không có thói quen tổng quát hóa lên như thế. Nhưng ở đây, đối với riêng trường hợp của bạn mdlhvn và công việc ở Cali mà bạn ấy thích, thì em không nghĩ là với cái MS của bạn ấy từ Korea thì có khả năng tìm được việc cao hơn cái PhD ở US về lâu dài. Ý là em so sánh 2 cái đấy, chứ ko đề cập đến so sánh với MS/BS ở US cả.
Anh kitte giải thích rõ hơn chỗ nói chung PhD khó xin việc hơn MS, BS giúp em được không? Em chưa hiểu hết ý anh nói.
Em đồng ý là thị trường việc làm cho PhD thì nhỏ hơn so với MS/BS, nhưng đồng thời số lượng người có PhD cũng ít hơn nhiều so MS/BS cơ mà? Chưa kể, người có PhD thì có thể làm công việc của MS/BS chứ không có chiều ngược lại. Em nói thế là vì em ko kén cá chọn canh, mà em cứ chan canh gắp cá, vét sạch một cách tham lam
Với lại, như anh nói, chuyển từ industry vào academic thì khó hơn, nhưng không phải là không thể, phải không?
Nhưng ở đây, đối với riêng trường hợp của bạn mdlhvn và công việc ở Cali mà bạn ấy thích, thì em không nghĩ là với cái MS của bạn ấy từ Korea thì có khả năng tìm được việc cao hơn cái PhD ở US về lâu dài.
Thế tại sao cứ phải PhD? Tại sao không phải là MS ở US rồi đi xin việc tiếp?
Trích:
Anh kitte giải thích rõ hơn chỗ nói chung PhD khó xin việc hơn MS, BS giúp em được không? Em chưa hiểu hết ý anh nói.
Một vài lý do:
- Thuê tụi PhD thì phải trả bọn nó nhiều tiền hơn.
- Một người mất công lấy được tấm bằng PhD thường sẽ khó chấp nhận quay lại làm các công việc của MS/BS với mức lương ngang với họ.
- Kể cả khi chấp nhận thì nhiều khi PhD vẫn ko làm tốt công việc của MS bằng tụi chỉ học MS vì tụi PhD được thường đi quá sâu về một vấn đề, suy nghĩ thiên lệch, mất cân bằng.
Em chắc đã đọc cái bài này: [Only registered and activated users can see links. ]
Trích:
Em đồng ý là thị trường việc làm cho PhD thì nhỏ hơn so với MS/BS, nhưng đồng thời số lượng người có PhD cũng ít hơn nhiều so MS/BS cơ mà?
Em có số liệu cụ thể để so sánh tỷ lệ "chọi" giữa PhD và MS/BS ko?
Trích:
Với lại, như anh nói, chuyển từ industry vào academic thì khó hơn, nhưng không phải là không thể, phải không?
Câu không có gì là không thể là vô nghĩa, chẳng có thông tin gì cả.
Ngày xưa cũng có kiểu đắn đo băn khoăn thế này. Nhưng giờ nghĩ lại, phần lớn các quyết định kết quả của đời mình là do chính mình, do khả năng của mình, do tính cách của mình, do những gì mình có, nên giờ không thấy trăn trở như hồi xửa hồi xưa nữa.
Mấy cái này chả nên vác lên đây hỏi làm gì, chả khác gì đẽo cày giữa đường. Tốt nhất cứ hỏi là tình hình xin việc ở Mẽo thế nào, giờ nó cần những cái gì, chứ còn dek ai hỏi là: "em có nên làm PhD hay không, em có nên lấy vợ giờ không". Hỏi thế là vẫn chã, mà là chã thì xuống làm normal member đê.
Tinh thần female PhD như bạn mèo vô cùng quý giá. Em cổ vũ các bác tích cực cưa cẩm chị em PhD, chung ngành càng tốt, càng thông cảm cho nhau, đỡ việc cho nhau, tư duy giống nhau. Nói chung sẽ dễ match với nhau, khác ngành thì có thể hiểu và thông cảm cho cách làm việc, sinh hoạt của nhau.
Bác Claud, a dua với bác off thêm một chút. Cổ vũ các bác tích cực cưa cẩm chị em PhD cho đời thêm vị. Nhưng mà sống với nhau trọn đời thì PhD hay không cũng tuỳ duyên. Prof của tớ thỉnh thoảng lại comment là có khi như nhà dove lại hay (lấy vợ khác ngành). Vợ bác cùng ngành - 2 người cùng PhD, cùng postdoc, paper thường hay chung tên. Khi vợ bác làm assistant prof cho lab của bác thì toàn bắt nạt bác, làm bác mất bao nhiêu là uy thế với anh em. Có 2 lẽ 2 con hổ không chung 1 rừng được nên sau này vợ bác chuyển sang industry, lương cao hơn bác mấy bậc. Dù vậy thì ở lab đã làm việc chuyên ngành suốt ngày, về nhà cũng mấy topic đó. Cho nên đôi khi bác cũng có băn khoăn "giá như...".
Góp với bác một chuyện vui như vậy thôi. Với tớ thì lấy vợ là tùy duyên. Hợp nhãn hợp nhĩ là a lế hấp. Còn PhD hay không thì không làm cho cán cân nặng lên hay nhẹ đi tí nào.