Giải tích Tình yêu của Voi Voi vừa đoạt danh hiệu kiện tướng toán học ở khu rừng xứ đoài. Chỉ cần phấn đấu cái chức “cao thủ tình trường” nữa là chàng trở thành một người đàn ông hoàn hảo. Voi thấy cuộc đời đẹp biết bao!!
Nhưng Tình yêu, nó là cái quái gì nhỉ?? Sẵn năng khiếu toán, Voi bắt đầu nghiên cứu “Giải tích tình yêu” bởi chàng nghĩ, không hiểu thấu đáo bản chất của tình yêu thì không thể có một tình yêu đẹp. Ý tưởng một khái niệm phức tạp chẳng qua cấu thành của nhiều khái niệm nhỏ và đơn giản thực ra không mới. Voi học được nó từ một đại ca về Trí tuệ Nhân tạo, mà chàng quên béng mất tên. Nhưng của ai thì có hề chi. Quan trọng ở đời là ta phải biết copy đúng lúc, đúng chỗ.
Sau một năm trời đánh vật với “Giải tích tình yêu”, Voi đi đến kết luận: Tình yêu bao gồm Đàn bà, Trẻ con, Văn chương, Nghệ thuật, Âm nhạc và Khiêu vũ. Và như vậy, tình yêu chỉ có thể có ở giai cấp thượng lưu, dòng dõi trâm anh quý tộc. Con cái công nhân, nông dân, gia đình nghèo khó, thương binh, liệt sỹ, biên giới và hải đảo thì làm gì có Tình yêu. Chuyện này hẳn là một chân lý, như thể “chỉ có mèo mới biết bắt chuột” vậy.
Nhưng từ nhỏ Voi vốn ghét phụ nữ và từng tuyên bố xanh rờn “không bao giờ thèm lấy vợ”. Làm thế nào để quen đàn bà bây giờ? Chợt nhớ ra ở lớp mẫu giáo ngày xưa có rất nhiều con gái. Chàng gửi giấy mời các nàng “đến nhà ăn tiệc mía vào sáng chủ nhật”. Mấy ả voi cái háu ăn lon ton chạy đến ngay. Một ả còn vác theo một ổ voi con mới đẻ, chưa mở mắt. Được “cả trâu lẫn nghé”, thật không gì tiện bằng. Voi rủ nàng ở lại luôn.
Để có chứng chỉ về Văn chương, nghệ thuật, voi tìm gặp các chuyên gia khả kính của nhóm Mèo mù, nhóm Trâu nước, nhóm Lợn què và nhóm Vịt nghe sấm. Văn sỹ Mèo mù sẵn lòng thẩm định chất lượng các truyện ngắn của voi, với tiền công chỉ là ba con cá rán. Thi Sỹ Vịt đến sấm còn chả sợ, thì ngâm ngơ là cái đinh. Thị mải mê thưởng thức bữa tiệc giun, không bị giật mình lần nào, mặc dù giọng thơ của Voi lúc thì ông ổng, lúc lại khàn khàn, chứ không được du dương như chuẩn quốc tế. Lần đầu tiên vừa được tắm hơi, vừa nghe nhạc, nhạc sỹ Trâu khoái quá đâu nỡ hà tiện những mỹ từ sang trọng nhất cho tiếng đàn của Voi. Kết quả chẳng khó đoán, Voi đoạt hạng ưu của mấy bộ môn này. Khiêu vũ thì Voi chỉ thuộc mỗi một điệu “cái vòi đi trước, hai chân trước đi trước, hai chân sau đi sau, còn cái đuôi đi sau rốt”, dù chẳng ai biết là điệu gì. Nhưng ở đời chân lý thuộc về kẻ mạnh. Thế nên, dù dẫm gãy chân, làm sái tay mấy bạn gà mái nhảy cùng, dù cho nhiều khán giả chuột cống, chuột bạch ngã lăn ra ngất xỉu, phải đi cấp cứu do tiếng dậm chân quá mạnh, Voi vẫn được vũ công Lợn chấm điểm Quán quân.
Voi hết sức hài lòng. Nghĩ mình là con đẻ của cặp hôn nhân đồng tính Apollo với Donjuan thật rồi, chàng quyết định xưng vương Hoàng đế. Cả khu rừng xôn xao, tán loạn. Nhiều người không tâm phục, khẩu phục, nhưng thế lực của Voi quá mạnh nên đành im lặng. Thôi thì “một điều nhịn là chín điều lành”. Duy có tay Thỏ, vốn là dân chơi khét tiếng, dám cười khẩy vào mặt Voi :”Bệ hạ nhầm rồi. Khái niệm tình yêu của Ngài vẫn còn thiếu phần quan trọng nhất”. Đoạn, gã dí vào mặt Voi một cuốn băng XXX. Voi sợ vã mồ hôi nhớ lại, “Hình như đúng. Có một hôm mệt quá ngủ gật, mình tính nhầm mẹ nó một cái đạo hàm”. Tuy nhiên, vốn sáng dạ, chỉ xem qua cuốn băng một lượt Voi hiểu ngay thứ mình còn thiếu: Tình yêu còn bao gồm Khỏa thân và ngồi lên nhau...
Sáng hôm sau, trong bộ long phục “Thiên nhiên”, Voi trịnh trọng cưỡi lên lưng…ông phỗng đá ở giữa sân rồng, trong tiếng tung hô vang dậy của quần thần.
- Hòa(ng) thượng vạn tuế,
- Hòa(ng) thượng, đấng chí tôn hoàn hảo. Vừa trí tuệ vừa đào hoa.
- Tình yêu của hòa(ng) thượng thật lãng mạn, cao đẹp.
- Hòa(ng) thượng, hiện thân của thần ái tình.
- ….
- vân vân và vân vân.
Chuyện “Giải tích tình yêu” của Voi đến đây là hết. Chỉ biết rằng, mục đồng đời sau có bài hát thế này: (Sáng tác trong lúc ngồi trên tàu. Amtrak độ này có cả wi-fi ).
__________________ Thực ra thì tôi cũng không chắc, thế giới xung quanh tôi có tồn tại thật hay không.
thay đổi nội dung bởi: Jenny, 11-20-2011 lúc 10:37 PM |