| | Vietscholar forum | | | Văn học & Thi ca Tản mạn đôi dòng | 
08-28-2009
|  | Buồn như ly rượu cạn... | | Tham gia ngày: Jul 2009 Đến từ: Hamilton
Bài gởi: 111
Thanks: 26 Thanked 44 Times in 25 Posts Downloads: 0 Uploads: 0 | | Thơ Collection Post thơ, có lẽ không nên bình.
Hãy để thơ tồn tại với những đời sống khác nhau ở mỗi người.
__________________ Fate leads my life, I own my spirit | 
08-28-2009
|  | Buồn như ly rượu cạn... | | Tham gia ngày: Jul 2009 Đến từ: Hamilton
Bài gởi: 111
Thanks: 26 Thanked 44 Times in 25 Posts Downloads: 0 Uploads: 0 | | Nghĩ lại về Pautopxki Bằng Việt
1.
Đồi trung du phơ phất bóng thông già
Trường sơ tán. Hồn trong chiều lặng gió
Những trang sách suốt đời đi vẫn nhớ
Như đám mây ngũ sắc ngủ trong đầu...
"Lẵng quả thông" trong suối nhạc nhiệm màu
Hay "Chuyến xe đêm" thầm thì mê đắm
Mùi cỏ dại trên cánh đồng xa thẳm
Một bầu trời vĩnh viễn ướp hương hoa
"Có thể ngày mai ta cũng đi qua
Một cánh cửa nao lòng trong truyện "Tuyết"?
Có tiếng chuông rung, và con mèo Áckhíp
Ánh nến mơ hồ như hạnh phúc từng mong..."
Xa xôi sao... Thời thơ ấu sau lưng!
2.
Nhưng không phải thế đâu, không phải thế đâu, cuộc đời không phải thế!
Giọt nước soi trên tay không cùng màu sóng bể
Bể mặn mòi, sôi sục biết bao nhiêu
Khi em đến bên anh, trước biển cả dâng triều
Ta thu hết xa khơi vào trong lồng ngực trẻ
Dám thử mọi lo toan để vạch dấu chân trời
Dấu xanh thẳm khi bình minh vụt đến
Dấu đen trầm khi đáy bóng đêm trôi...
Và hạnh phúc vỡ ra như một nốt đàn căng
Nốt cao quá trong đời xao động quá!
Hạnh phúc cực hơn mọi điều đã tả
Lại ngọt ngào, kỳ lạ, lớn lao hơn
Anh đã đi qua bão lốc từng cơn
Cây rung lá trong chiều thanh thản nhất
Anh qua cả màu không gian ngây ngất
Một tiếng thầm trong nắng mới lao xao...
Em đã đến rồi đi, như một giấc chiêm bao!
3.
Bây giờ, anh biết nói gì hơn?
Có thể, ngày mai thôi... Có thể...
"Hoa tóc tiên ơi! Sớm mai và tuổi trẻ"
Lật trang nhật ký nào cũng chỉ xát lòng thêm…
Pautopxki là dĩ vãng trong em
Thành dĩ vãng hai ta. Bây giờ anh ngoảnh lại
Nhưng không phải thế đâu, không phải thế đâu, anh hiểu rằng không phải...
Như tuổi thơ, vừa đó đã xa vời!
Đưa em đi... Tất cả thế xong rồi
Ta đã lớn. Và Pautopxki đã chết!
... Anh vẫn khóc khi nghĩ về truyện "Tuyết"
Dẫu chẳng bao giờ mong đợi nữa đâu em! 1969
Post bài thơ này đơn giản chỉ vì nó gợi nhớ về những kỷ niệm của năm tháng học trò xa xưa lắm. Bao nhiêu thời gian đã đi qua và bao nhiêu buồn đau, mất mát đã trải. Chỉ còn lại nơi ấy, những giấc mơ của một thời thiếu nữ vẫn hồn nhiên, mê mải cháy... Như chưa bao giờ tuyệt vọng.
Thế mà, tất cả hình như vẫn thế. Da diết, dịu dàng và yên ả quá...
__________________ Fate leads my life, I own my spirit | | I thank From Hamilton for this original paper: | | 
08-28-2009
|  | Trusted member | | Tham gia ngày: Jun 2009
Bài gởi: 26
Thanks: 16 Thanked 36 Times in 13 Posts Downloads: 0 Uploads: 0 | | | 
08-28-2009
|  | Buồn như ly rượu cạn... | | Tham gia ngày: Jul 2009 Đến từ: Hamilton
Bài gởi: 111
Thanks: 26 Thanked 44 Times in 25 Posts Downloads: 0 Uploads: 0 | | Bài thơ Iris post buồn nhưng rất đẹp, có background rất dễ thương [8)]
Một bài thơ khác của Phi Tuyết Ba, cũng khá nổi tiếng  Trăng khuyết Phi Tuyết Ba
Anh ngỏ lời yêu em
Vào một đêm trăng khuyết
Bởi tình yêu tha thiết
Biết chọn lúc đêm rằm
Em vui lúc trăng tròn
Chạnh lòng khi trăng khuyết
Anh ơi, anh có biết?
Trăng hay tình lứa đôi?
Sao anh lại ngỏ lời
Vào một đêm trăng khuyết
Ðể bây giờ thầm tiếc
Một vầng trăng không tròn.
__________________ Fate leads my life, I own my spirit | 
08-29-2009
|  | Buồn như ly rượu cạn... | | Tham gia ngày: Jul 2009 Đến từ: Hamilton
Bài gởi: 111
Thanks: 26 Thanked 44 Times in 25 Posts Downloads: 0 Uploads: 0 | | Bài thơ không gửi Nguyễn Thanh Loan
Anh viết gì cho em khi em mười tám tuổi
Ngọn nến thâu đêm não nuột chảy dài
Em ước gì cho em khi em mười tám tuổi
Có chiếc lá bạc đầu ngoài khung cửa vội rơi...
Em trốn cơn đau vào giấc ngủ đơn côi
Anh đừng nói với em những lời đầy nước mắt
Trong mơ, em vừa tìm cho mình một vì sao mới thắp
Để trong tim sự sống vẫn dâng trào
Xin đừng là tất cả giấc chiêm bao
Cho em bước ra ngoài kia với cuộc đời rất thật
Mười tám tuổi đời chưa một lần tất bật
Có thể nào em đã hết vô tâm
Anh đừng nhìn em cái nhìn lặng câm
Đừng đau đớn, nghẹn ngào rồi qua cả
Một hôm nào em về nới cõi lạ
Anh viết tặng cho em bài thơ tuổi mười tám ngọt ngào
Anh đã kể cho em nghe một nỗi niềm khát khao
Có chiếc lá ở giữa hai cuộc đời chẳng thể nào rơi nổi
Em ước mình như Giôn-xi không bao giờ là ngày cuối
Để những cơn đau đừng bóp nghẹt trái tim mình
An-đéc-xen đốt cháy cạn mình que diêm nhỏ xinh xinh
Em mười tám giữa đời mơ cổ tích
Mơ một lối về có lẽ không tĩnh mịch
Vang tiếng bạn bè ríu rít ở ngoài kia
Có lẽ nào tất cả là phép chia
Khi thương yêu nhắc tên em. Nếu ngày mai ngừng đập một trái tim mười tám
Anh nói gì với em đi, chao ôi trời sắp sáng
Ngọn nến tàn canh run rẩy phía thiên đường...
---------------- ... Một ngày buồn rũ rượi...
__________________ Fate leads my life, I own my spirit | | I thank From Hamilton for this original paper: | | 
08-30-2009
|  | Buồn như ly rượu cạn... | | Tham gia ngày: Jul 2009 Đến từ: Hamilton
Bài gởi: 111
Thanks: 26 Thanked 44 Times in 25 Posts Downloads: 0 Uploads: 0 | | Đã có ngày giá rét
Anh đi về miền gió ấm phương nam
Chỉ còn em và mùa đông ở lại
Gió hiu hắt hoa cải vàng đất bãi
Trên hàng cây cơm nguội đã sầu đông
Em một mình ở lại với dòng sông
Với ròng rã đêm ngày con sóng vỗ
Mặt trời vắng mây bay ngoài cửa sổ
Biết phương trời thương nhớ ở đâu đâu?
Những vì sao thưa thớt ở trên đầu
Lá đã rụng lối vào đông xào xạc
Muốn giữ lại của mùa đông giá rét
Một chút buồn da diết lúc anh xa...
Để ngày mai anh trở lại nhà
Giữa tiết lạnh tình em anh sẽ biết
Nhưng anh về chắc mùa đông đã hết
Và mùa xuân nắng đến với muôn hoa
Khi anh về em cũng hết cách xa
Hết mong nhớ chỉ niềm vui sum họp
Giữa nắng ấm làm sao anh biết được
Đã có ngày giá rét với chờ mong! (Tác giả bài thơ này không rõ lắm, chỉ nghe nói là của Xuân Quỳnh?)
-------------------------
Bài thơ cũ lắm, một người bạn chép tặng trong quyển nhật ký chung của mấy đứa hay trốn xuống tụ tập ở bàn cuối giảng đường.
Chỉ một ngày nữa là qua mùa đông. Mùa của mưa. Của những bầy chim sẻ ướt lông. Của những con chim sáo vẫn hót ríu ran ngoài cửa sổ mỗi buổi sớm mù sương…
Tháng 9. Là mùa xuân. Mùa xuân rồi đấy…
Trời sẽ hửng nắng. Để lòng thèm một chút nhớ nhung. Thèm cái cảm giác được da diết khi ai đó đi xa và trở lại.
Cảm giác chờ đợi một ai đấy, có lẽ dịu dàng lắm. Hạnh phúc đâu phải chỉ là cái mình có thể cầm nắm trong tay. Người bạn ấy bảo: Chẳng thể ở bên nhau, nhưng chỉ cần tớ nhắm mắt lại, là anh ấy sẽ ở đó, không xa xôi nữa… Hạnh phúc có thể cảm nhận, có thể hình dung, bởi nó xuất phát từ trái tim.
Phải thế không, bạn của tớ...
__________________ Fate leads my life, I own my spirit | 
09-17-2009
|  | Buồn như ly rượu cạn... | | Tham gia ngày: Jul 2009 Đến từ: Hamilton
Bài gởi: 111
Thanks: 26 Thanked 44 Times in 25 Posts Downloads: 0 Uploads: 0 | | Tranh luận, chuyện trò mãi cũng mệt. Trở về đọc thơ để được độc thoại với chính mình. Nhưng không phải lại một bài thơ buồn. Buồn mãi rồi, lại trở nên nhàm chán. Sao không phải là một điều gì đấy sáng trong hơn? Bản chất của cuộc sống, xét cho cùng, vẫn là ngọt ngào [rose] Nếu có bao giờ anh muốn sống cùng em Olga Berggoltz
Nếu có bao giờ anh muốn sống cùng em
Hẳn ngày đêm em sẽ cười sẽ hát
Sẽ dí dỏm đùa vui, anh sẽ thấy sống với em là vui nhất
Nào tay em đây, anh hãy cầm đi!
Hội bạn em, cả gái cả trai không biết sẽ nói gì
Khi em đưa anh đến chơi ra mắt
“Đây, tôi đã tìm được người tuyệt nhất
Làm bạn cùng các người đấy!” (Ôi, điều này em mong ước từ lâu!)
Anh ấy đơn giản thôi, dễ mến nhưng …cứng đầu
Hãy quý trọng, mến thương chàng, đừng làm chàng lúng túng
Chỉ xin chớ quyến rũ chàng nhé hỡi các cô bạn có nụ cười hào phóng
Bởi chính tôi cũng lấy mất chàng từ tay người ta…”
Đấy, anh xem, em sẽ nói như vầy với lũ bạn ranh ma
Đấy, anh xem, chúng mình sẽ sống vui từ đầu đến cuối
Chẳng giận hờn, chẳng buồn đau tiếc nuối
Cũng chẳng bao giờ có những màn tiễn biệt ở nhà ga… (Thụy Anh dịch)
__________________ Fate leads my life, I own my spirit | 
08-09-2010
|  | Trusted Member | | Tham gia ngày: Aug 2009
Bài gởi: 651
Thanks: 164 Thanked 261 Times in 169 Posts Downloads: 0 Uploads: 0 | | Ðề: Thơ Collection Có ai nhớ bài thơ này từ đâu ra không 
Anh nhìn em qua kính hiển vi
Phút gặp nhau chẳng nói được gì
Trán toát mồ hôi, chân lập cập
Đến chỗ hẹn như đến phòng thi
Anh đã vì em mượn đôi giày
Và một sơ mi xanh khói mây
Chỉ có trái tim là không mượn
Bởi có mình anh biết đắm say
Anh chẳng sợ đâu chẳng ngại đâu
Trộm hoa cho có phải leo rào
Tặng hoa cho dù anh té ngã
Nếu có bể đầu... anh tự khâu
__________________ Happy are those who dream dreams and are ready to pay the price to make them come true To view links or images in signatures your post count must be 10 or greater. You currently have 0 posts. | 
08-09-2010
|  | Trusted member | | Tham gia ngày: Jun 2009
Bài gởi: 141
Thanks: 39 Thanked 45 Times in 27 Posts Downloads: 1 Uploads: 13 | | Ðề: Thơ Collection Một chiều ngược gió - DHD
Em ngược đường, ngược nắng để yêu anh
Ngược phố tan tầm, ngược chiều gió thổi
Ngược lòng mình tìm về..nông nổi
Lãng du đi vô định cánh chim trời.
Em ngược thời gian, em ngược không gian
Ngược đời thường bon chen...tìm về mê đắm
Ngược trái tim tự bao đời chai lặng
Em đánh thức nỗi buồn....em gợi khát khao xanh.
Mang bao điều em muốn nói cùng anh
Chợt sững lại trước cây mùa trút lá
Trái đất sẽ thế nào khi màu xanh không còn nữa
Và sẽ thế nào khi trong anh... không em?
Em trở về.. trong im lặng của đêm
Chẳng còn nữa, người đông và bụi đỏ
Phố bỗng buồn tênh..chiều đông hút gió
Riêng chiều nay..em biết..một mình em.
----------
Bài này em thích nhất là cái hình ảnh đầy sáng tạo: ngược đường, ngược nắng để yêu anh. Bất chợt tự nhiên thấy tình yêu sao nó nhẹ nhàng và tình cảm đến thế
__________________ On the road of becoming a Trusted Member [r32)] | 
08-10-2010
|  | Trusted member | | Tham gia ngày: Jan 2010
Bài gởi: 127
Thanks: 31 Thanked 76 Times in 47 Posts Downloads: 0 Uploads: 0 | | Ðề: Thơ Collection Thành phố tuổi thơ
( Robert Rojdesvensky)
Ở một nơi nào đấy xa xôi
Có thành phố
như giấc mơ
im ắng.
Đầy bụi bám.
Một dòng sông lẳng lặng,
Một dòng sông
nước như gương
lờ trôi…
Ở một nơi nào đấy xa xôi
Có thành phố,
ngày xưa,
có thành phố
Nơi rất ấm, tuổi thơ ta ở đó
Từ rất lâu,
đã từ lâu,
trôi qua…
Đêm nay tôi bước vội khỏi nhà,
Đến ga,
xếp hàng mua vé:
“Lần đầu tiên trong nghìn năm,
Có lẽ,
Cho tôi xin một vé
đi Tuổi Thơ.”
Vé hạng trung-
Người bán vé hững hờ
Khe khẽ đáp:
Hôm nay vé hết!-
Biết làm sao!
Vé hết, biết làm sao!
Đường tới Tuổi Thơ
còn biết hỏi nơi nào?
Nếu không kể
đôi khi ta tới đó
Qua trí nhớ
Của chúng ta
Từ nhỏ…
Thành phố Tuổi Thơ-
thành phố chuyện thần kỳ.
Cơn gió đùa,
tinh nghịch dẫn ta đi.
Ở đấy,
làm ta say, chóng mặt,
Là những cây thông vươn tới mây,
Là những ngôi nhà,
cao,
cao ngất.
Và mùa đông
rón rén
bước
trong đêm,
Qua những cánh đồng
phủ tuyết trắng và êm…
Ôi thành phố Tuổi Thơ-
bài ca ngày nhỏ
Chúng tôi hát-
Xin cảm ơn điều đó!
Nhưng chúng tôi không trở lại,
Đừng chờ!
Trái đất nhiều đường.
Từ thành phố Tuổi Thơ
Chúng tôi lớn,
đi xa…
Hãy tin!
Và thứ lỗi! (Thái Bá Tân chuyển ngữ) |  | | Latex Maths & Physics Editor ...
| | | |
Ðang đọc: 1 (0 thành viên và 1 khách) | | | | Ðiều Chỉnh | Kiếm Trong Bài | | | |
Posting Rules
| You may not post new threads You may not post replies You may not post attachments You may not edit your posts HTML đang Tắt | | | | |